Vào tiền vệ sáng nay mới
Hay tin ông chết “qua bài
Viết của nguyễn việt chiến.” chực
Nhớ liền bài phỏng vấn, dạng
Tâm tình, nhà thơ lê đạt:
Thơ đương đại đang bế tắc,
Đăng trên tuổi trẻ chủ nhật
Online mà tôi đã đọc;
Đại ý ông bảo “thơ đương
Đại đúng là đang bế tắc.
Nhưng bế tắc thì nhất thời,
Như là tắc cống ấy mà.
Chỉ có điều nổ lực thông
Cống thơ của ta hơi ít.”
Rồi ông nói “thơ nguời ta
Lấy ý là chính, tôi lấy
Chữ, thơ người ta lập ý,
Tôi lập từ.” và ông cho
Rằng ông là người “... luôn nhấn
Mạnh phần lao động trong viết
Lách. v... v...” tôi, hậu bối,
[đọc, viết lang bang.] tôn trọng
Hoàn toàn lời [chữ.] ông phát
Biểu bằng chứng, từ bấy đến
Nay chả ý kiến gì. như
Vậy rồi, thời gian, ông chết;
Nghe thấy, ai cũng bảo ông
Nguời ưa cười, hệt cụ nguyễn-
Văn vĩnh từng nhận xét “an-
Nam gì cũng cười đuợc.” gẫm
Đến đây, trong đầu tôi [kẻ
Hậu bối.] bỗng hiện lên trùng
Trùng người, tuyền cánh đàn ông
Việt nam, chả biết bản chất
Vốn có ưa cười giống ông (!)
Bị xô đẩy, mà nói theo
Cách anh khế iêm... ở giữa
Lằn ranh, một bên kịch - một
Bên đời thường..
Last modified on 04/22/2008 – 8:00 PM © 2004 –2008 www.thotanhinhthuc.org.