TRẮC NGHIỆM

Nguyễn Hoài Phương

 

 
 

 

 

 

 

Hỏi: Anh biết gì về Lê Đạt?

Đáp: Ông ấy là nhà thơ và mới mất cách đây mấy ngày vì ngã cầu thang.

Hỏi: Chính xác là ngày nào vậy?

Đáp: Không nhớ được đâu. Tuy nhiên, trong trường hợp cần thiết thì tôi có thể tra ở trên mạng.

Hỏi: Mới có mấy ngày mà anh đã quên...

Đáp: Có thể trí nhớ tôi có vấn đề. Nhưng có thật là cần thiết phải nhớ ngày sinh ngày chết của một người nào đó không. Cho dù đấy có là Lê Đạt. Cuộc đời này còn nhiều cái cần nhớ hơn nhưng cũng có nhớ được đâu.

Hỏi: Anh cũng biết Lê Đạt chỉ là bút danh?

Đáp: Đúng vậy. Và cũng chỉ mới mấy ngày gần đây thôi.

Hỏi: Thế tên thật của ông ấy là gì?

Đáp: Thú thật là tôi cũng chẳng nhớ đâu. Có điều chắc chắn là gồm ba chữ. Họ. Tên. Và tên đệm.

Hỏi: Anh có nhớ được chữ nào trong ba chữ ấy không?

Đáp: Chịu.

Hỏi: Anh đã đọc tác phẩm nào của ông ấy rồi?

Đáp: Có thể khoảng hai hoặc ba gì đó...

Hỏi: Cụ thể hơn được không?

Đáp: Chắc chắn là một tập truyện ngắn và khoảng một hoặc hai tập thơ, trong đó có tập Bóng Chữ.

Hỏi: Còn những tập kia?

Đáp: Thơ Hai kâu gì đó...

Hòi: Anh có thể nhớ và đọc lại được một hai câu thơ nào đó của ông ấy không?

Đáp: Không.

Hỏi: Anh có thích thơ ông ấy không?

Đáp: Thích. Rất thích.

Hỏi: Vì sao?

Đáp: Vì nó ngắn. Và sau đó là phải suy nghĩ một tí.

Hỏi: Thế mà không thuộc, không nhớ được câu nào?

Đáp: Không.

Hỏi: Nếu có người đưa ngẫu nhiên một câu thơ nào đó của ông ấy cho, anh có nhận được không?

Đáp: Nếu là những câu tôi đã đọc rồi, thì được.

Hỏi: Còn nếu là những câu chưa đọc?

Đáp: Thì... may ra.

Hỏi: Đưa cho anh hai tập thơ, một của ông ấy và một của tác giả khác không hề quen biết, anh sẽ chọn tập nào?

Đáp: Đầu tiên là cả hai.

Hỏi : Theo anh, ai là người hiểu Lê Đạt nhất ?

Đáp : Nhà phê bình Đặng Tiến.

Hỏi : Còn ai là người không hiểu Lê Đạt nhất ?

Đáp : Một cách nào đó, có thể cũng là Đặng Tiến.

Hỏi : Còn anh ?

Đáp : Tôi chẳng biết gì về Lê Đạt.

Hỏi : Sao vậy ?

Đáp : Tôi chỉ đọc được một ít ông ấy, và như là đọc tất cả những tác giả khác. Tôi không có ý định nghiên cứu ai và cũng không phải thuộc lòng một người nào đó để trả bài.

Hỏi : Nhận được tin Lê Đạt mất, anh có sững sờ không ?

Đáp : Không. Ai mà chẳng phải chết.

Hỏi: Anh có biết trong đám tang ông ấy, người ta đã đọc hai bài điếu văn không?

Đáp: Có.

Hỏi: Của những ai vậy?

Đáp: Một bài là của Hội nhà văn Việt Nam. Còn một bài của nhóm nào thì tôi cũng chẳng nhớ.

Hỏi: Anh có vẻ ưu ái Hội nhà văn…

Đáp: Không đâu… Chẳng qua là nó đập vào tai vào mắt hàng ngày nên dù không muốn thì cũng cứ phải nhớ.

Hỏi: Anh có nhớ được chút nào về nội dung những bài điếu văn ấy không?

Đáp: Tôi có đọc láng máng… nhưng hình như chẳng nhớ được chữ nào. Chỉ biết là nó khác nhau.

Hỏi: Lê Đạt trong anh…

Đáp: Là một nhà thơ theo đúng nghĩa của nó. Một người hạnh phúc và đáng yêu…

-----

Lời cuối:

Ở nơi làm việc, không có internet mà cũng chẳng có một trang tài liệu nào. Lúc giải lao, thay vì làm những việc (tất nhiên, riêng) khác như mọi khi, nhân mấy ngày vừa qua có đọc trên mạng, thấy nói nhiều về Lê Đạt và cái chết của ông, tôi bèn làm cái test này… Để rồi thấy kiến thức của mình về nhà thơ này thật nghèo nàn.

Mà cũng không chỉ là với Lê Đạt. Với nhiều tác giả khác, cho dù có người cũng rất nổi tiếng, nhưng những hiểu biết của tôi về họ cũng vẫn thảm hại vô cùng.

Thì ra, có những người mà ta vẫn nghe tên họ hàng ngày, vẫn đọc các tác phẩm của họ và có khi có thời kỳ còn sống chung với họ, cộng tác với họ cùng làm một việc gì đó nữa… nhưng ta lại chẳng biết gì về họ.

May mà thời đại này còn có internet với tốc độ ngày càng nhanh. Người ta có thể tìm, nếu không phải tất cả thì cũng rất nhiều ở trên đó. Và hầu hết là…. miễn phí.

./.

30 - 4 - 2008


 

 

Last modified on 04/22/2008 8:00 PM © 2004 2008 www.thotanhinhthuc.org.