Văn nhân có hỏi còn giai phẩm?
Sống đời hạn, kiếp côn trùng mân
mê. Còm cõi mùa chữ, người phu
mạt vận. Vẫn ân cần đẩy con
chữ qua sông. “Bóng chữ”* ngã đè
bóng đời bật máu, bàn tay nào
hốt hoảng với thinh không. Bãi lỡ
chữ lồi đêm cút bắt, vắt hết
chữ còn lại bóng tinh khôi. “Bóng
chữ”* vỡ vào bóng người bật tiếng,
đi đến vô cùng vẫn đọng lại
một nụ hôn.
(*) thơ Lê Đạt
Last modified on 04/22/2008 – 8:00 PM © 2004 –2008 www.thotanhinhthuc.org.