THƯƠNG TIẾC LÊĐẠT

Chu Vương Miện

 

 
 

 

 


Nhà thơ Lê Đạt

[mất ngày 21-4-008
lúc 3 giờ 15 phút giờ ViệtNam]

những kiếp người sống lâu trăm tuổi
y như cái bình vôi càng sống
càng tồi càng sống càng nhỏ lại

[thơ Lê Đạt ]

những bông hồng sớm mơi chưa kịp
hái để đến chiều tàntạ rụng
tảtơi và những tiếngtăm thần
tượng 1 thủa 1 thời kẻ chết
tù chết già chết bệnh thương những
phankhôi trầndần phùngquán hoàng
cầm tạhữuthiện nguễnhữuđang
thương quangdũng yênthao mầu
tím hoa sim của hữuloan những
người không muốn hoa trở thành vạn
thọ người làm xiếc đi giây rất
khó[*] nhưng không khó bằng làm nhà
văn nhất là những người vănnghệ
ở việtnam viết làm sao? còn
đường mà lách 53 năm qua
rồi cải cách ruộng đất không hết
bom chết đạn trong chiến trường điện
biên mà chết vì chínhsách thì
trăm hoa đua nở để làm gì?
tự do độclập kiểu thế này?
thì ích lợi chi? để toàn dân
đổ xương đổ máu viết văn làm
thơ có cặp rằng là tồhữu
bảo đi là đi bảo ngừng là
ngừng mang hết sở trưởng catụng
stalin cùng mấy tổsư lenin
các mác đây là việtnam đâu
phải là Leningrad đây là
sàigòn đâu phải mátcơva
đây là dân đạinam chả phải
là nga dù là nga vàng hoặc
là nga trắng bao anh hùng điện
biên hy sinh ngoài mặt trận bao
nhiêu anh hùng chết vì nền độc
lập tựdo ôi bao năm các
anh là những kẻ cầm cờ đi
tiềnphong [vô vàn vĩdại]

 

 

Last modified on 04/22/2008 8:00 PM © 2004 2008 www.thotanhinhthuc.org.