Ngần ngại. Tôi
lay chiều thức giấc
vỗ về trời
trăm nỗi ngổn ngang
tay thu lại
giạt ngang mây trắng
sủi tăm người
rớt nắng, rơi vai
tóc đường mây
chia quanh mấy ngả
cô quạnh rồi
nào biết chi ai
Chiều quạnh
đứng
dốc tôi khôn nẻo
rừng hoang còn
lụn cháy đâu đây
Rừng hoang, rừng hoang
lẳng hoa ngời
năm trước đã trao tay
Last modified on 11/05/2007 – 7:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC