THƠ

Trân Sa

 

 
 

 

 

 

 

Trong Vườn Tròn

Tôi đã khóc đủ
Tiếng khóc sơ sinh tiếng khóc trẻ thơ tiếng khóc thiếu nữ tiếng khóc đàn bà
tiếng khóc đàn ông tiếng khóc người già
tiếng khóc nghèo khó tiếng khóc khốn quẩn
tiếng khóc thương tiếc
tiếng khóc kẻ sắp chết

Tôi đã giận dữ đủ
Đã trách cứ đã than thở đủ
Phân tranh tương chiến kỳ thị đàn áp hận ghét oán thù
Tôi đã để chúng rút rỉa linh hồn tôi đủ

Tôi đã mù lòa đủ
Đã bưng trái tim rao mưa ngoài sa mạc đủ
Nhưng giá mở mắt
Hẳn tôi đã chẳng nếm đủ mọi vị đắng
Bóng tối, tôi đã nhìn thấy em đủ
Em cũng đẹp như trăng
Nhưng chúng ta đã chung sống đủ

Lửa đã đốt đủ
Giờ tôi đang mềm chảy như nước
Những sẹo bỏng đã rụng mất

Thượng đế, tôi đã tham gia trò chơi người tận tình
Tôi đã hiểu luật chơi đủ
Nào bây giờ đưa bàn tay ra
Tôi sẽ nắm lấy và tiếp tục điệu luân vũ
Như đứa trẻ đêm thu
Đùa giỡn dưới cái lồng đèn trăng
Trong vuờn chơi hình tròn của vũ trụ.

11/95

Sau Này

Cửa hé mở
Một con mắt nhìn vào
Người đàn bà với đôi môi màu tím
Đã đi vắng

Để lại cái sàn gỗ
Gạt tàn thuốc đầy ắp
Vài bộ quần áo nhàu
Và một con gà sặc sỡ
Trên góc tấm canvas

Lãng đãng trong không gian
Nhiều nụ cười
lẫn những giọt nước mắt

Ở chỗ bàn tay nàng nắm nhẹ
        lên cánh tay thiếp ngủ
                của tình nhân
                        hôm nọ
vẫn rạng rỡ một đóa hoa
Thật trắng

Những bài thơ viết ban đêm của nàng
Đang khiêu vũ một mình
Lãng mạn
Trong im lặng.

 

 

 

Last modified on 11/05/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC