Thứ nước mật lấy lên từ thùng vại mát đen ngâm tẩm cũ kỹ
một ngày giàu có kẻ bước ra đường
kẻ bước ra đường không biết đi hướng nào
hai hàng phố chăm chú nhìn các anh, chút nghiêm nghị
ở Tây Ban Nha nghiêm nghị lễ rước kiệu
Lorca dựng kịch quần chúng
Mặt Nạ Hài Chim Giấy
Người Rối
có ai té sấp xuống (chút run rẩy kinh giật) nhìn lên
Vòm trời đầy vun.
Ngày mát giải tán đàn bò mộng
lải rải tan đám
những trai tráng như cờ
những con cuối cùng thả bộ
chẳng cắm được đầu sừng vào cạnh sườn
nắng đánh dấu phẩy
từ những đầu đinh khô
lên ngực đá. Trên tường đá miếng thủy tinh
rêu chữ thảo
những bọt bóng meo méo, không khí
Và nước mật
như một người con gái nới yếm
qua lan can rũ vẫy
một người hứng hết bằng mái tóc
hoàn tất bạc xóa,
một người bằng tiếng cười phá chưa khỏi thơ thiếu
bí tích tháng ba
nắng một tàu dầu
đen và nồng hăng
say sau trưa bây giờ buổi sớm
nửa thế kỷ chuông chưa rụng hết
hai phố một hồi
rở cửa hậu từ ngổn ngang
buông bỏ
thi sĩ từ phố cổ tích đi lạc
vưốt ngược nước mật tràn trào sau cuộc
va chạm nhè nhẹ
thế giới hình thoan.
Last modified on 11/05/2007 – 7:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC