Gởi Võ Phiến
miếng ngày
ai đậy mà lu quá
chiều rơi từng vệt tím âm âm
hì hục kê lưng vào tháng Chạp
hất cái năm tàn
xuống đáy năm
miếng trời
ai ngậm mà đêm quá
lận đận đôi chân đợi lối về
nhiều khi tưởng ngã vào trong mộng
mặt mũi dính đầy
cả gió quê
miếng hồn
nay nhạt phơi vừng trán
lau hoài chẳng thấy trổ mùi xanh
còn miếng đời bay trên nhánh tóc
Viễn Phố
thương
ôi
thật chẳng đành