I
ta cứ bước hoài những nẻo đường con lắc
bình minh như mẹt cá ươn
nhìn lá lá thâm, nhìn em em thối
II
ta hồ nghi, ánh nắng cũng giả vờ
giấy trắng ang ác
không có ai mà thưa thốt
mà chửi
tắt ngày điên cuồng đếm số nhà
III
cái hôn vụng vùi đầu ấm ức
lá tre vàng thưa trong veo
tiếng trẻ khóc thơm thơm cuối làng
những bản đồ dấu chân sau lũ
IV
cãi nhau với em sùi bọt mép
mũi dao vĩnh viễn cách sống mũi ba phân
tắt đèn nhắm mắt
cái vòi ấm trà trắng nhờn
tàu chợ khuya, đi tàu chợ muộn
V
Đỗ khôn, Đỗ khờ
cái tam giác ảo huyền Sarajevo
người thất thủ ta hy vọng
phố đèn mờ Paris
ta cung quăng tìm một quán cà phê
một cái ghế và cái li biết chửi
mẹ nó, Đỗ khờ thì sao sướng thế
ai cố thủ kẻ đó thất thủ.
Last modified on 11/05/2007 – 7:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC