Alexander Solzhenitsyn
HÍT THỞ
Đêm qua trút cơn mưa nhỏ, sáng nay trời đầy mây xám, thỉnh thoảng lại có vài giọt nước rơi.
Tôi đang đứng dưới cây táo. Sau mưa cỏ tỏa ngát khắp chung quanh, chẳng có từ nào diễn tả được mùi dịu dàng đang thấm đượm không gian. Tôi hít đầy buồng phổi, ngực rộng đón hương thơm. Tôi hít thở rồi lại thở hít, mắt lúc nhắm lúc mở, ôi chẳng có cái thú nào tuyệt cho bằng.
Nói tóm, đây là tự do. Sự tự do độc nhất quí nhât tù đày đã tước lấy của chúng ta: được thở hít thế này ở một chỗ như nơi này. Không có món ăn vị, rượu nào hoặc nụ hôn của mỹ nhân nào trên trần có thể sánh với bầu khí thơm lừng những hoa vừa nở hé lẫn mùi ẩm ướt tươi trong.
Chẳng hề hấn gì dù đây chỉ là một căn vườn nhỏ bé co ro giữa những căn nhà chuồng thú bốn tầng.
Tôi thôi nghe tiếng máy xe máy rú, tiếng dài lải nhải, tiếng loa inh tai. Nếu còn được hít thở sau mưa, dưới một gốc táo, thì vẫn sống được.
Nguyễn Đăng Thường dịch
Guillaume Apollinaire
MARIZIBILL
Trên con Đại Lộ ở Cologne
Nàng dạo bước mỗi tối
Dễ thương nhí nhảnh đón mời
Rồi mỏi mệt hè phố đêm thâu
Vào các quán rượu tồi tàn giải khát
Nàng phải ăn sương nuốt gió
Cho một tên ma cô da hồng tóc đỏ
Hắn gốc Do Thái và nồng mùi tỏi
Đã từ Đài Loan sang Thượng Hải
Chuộc nàng khỏi chốn lầu xanh
Tôi, quen đủ loại người
Chẳng xứng với định mệnh
Thẫn thờ như lá rơi
Mắt họ là những đóm lửa chưa nguôi
Tim họ đong đưa như cánh cửa
Nguyễn Đăng Thường dịch
Last modified on 11/05/2007 – 7:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC