VỚI BÙI GIÁNG, MAI THẢO VÀ VŨ QUỲNH NH.

Lê Thị Thấm Vân

 

 
 

 

 

 

 

I.

Trưa hè,
giữa lá vườn cây trái
bẹ chuối, tàn trứng cá, màu tím cúc ngâu
mảnh đất đá nhào nặn
loang lở
người nằm trên võng
dẹp lép như tàu lá vừa rơi,
                        cong queo nung nắng nóng.
Đong đưa, đong đưa
gió đong đưa...
chỉ hai con mắt nối liền sự sống
màu da, màu tóc, miệng cười
là trẻ thơ lên ba.
Chiếc quần đàn bà, lộn trái, không kép zipper.
Có không một ngày bình thường suốt cả một đời?
Cúi xuống đặt môi lên miếng trán nhám, tẩm mùi
                        thời gian và thời thế.
Người trên võng vẫn trợn trừng ngó,
trời.
Đong đưa, gió đong đưa...
Tôi, mắt khô
lòng nhỏ lệ
giữa trưa hè Việt Nam.

II.

Quán ăn nằm ở ngã tư đèn xanh đèn đỏ; chớp nháy liên hồi.
Xe cộ ngược xuôi; ngưng rồi chạy.
Bus dừng; người lên kẻ xuống.
Tiếng động sửa đường. Còi hụ cảnh sát.
Âm thanh cuồng nộ.
Trong quán. Ly rượu vàng thẫm, đá cục leng keng.
rót, rót đều.
Gói thuốc Marlboro đỏ
đốt, đốt đều.
Nắng & nóng hè Cali theo cửa tràn vào
chiếc áo len xám đục chẳng rời bốn mùa trong năm.
Nói,
càng nói càng uống
càng uống càng hút.
Giọng cố át mọi âm thanh
Ôi! những điều vô nghĩa trẻ thơ.
Quàng qua ôm xiết bờ vai
mà nghe ngón tay mình kẹt giữa đốt xương người.
Lòng hụt hẫng
nghĩ tới cơn gió bất thần ào tới,
                                cuốn phăng cọng lá.

III.

Xế trưa đến nhà bạn
cởi giày, cởi móc áo lót
nằm dài trên salông còn thơm mùi giá hạ.
Hai tách trà nóng, chiếc bánh trung thu cuối mùa.
Tình thân.

                *

Bạn nói về,
người chồng xa xứ đã nhiều năm
nay bỗng có khuynh hướng trở về cội nguồn, rớt dần
                                chất "hiện đại".
Ta nói về, người chồng mùa football
vợ xếp hàng
        sau những trận đấu.

Cả hai nói về núm ruột mọc nhánh bên ngoài.
Của bạn đang cố tập chạy trước khi tập đi
hy vọng trở thành người mở đường thiên hạ sau này.
Của ta đang tập cầm bút nhưng lại thuận tay trái
biết đâu lớn lên tài giỏi như McEnroe.
Ôi giấc mơ đẹp muôn đời của những bà mẹ.

                *

Công việc bạn trên trời
còn ta ở dưới đất.
Cả hai đều hầu thiên hạ
cố phơi bày lời nói,
                nụ cười dễ thương.
Tập lướt qua mọi gian khó,
Chỉ  mong sao giữ vững nóc nhà.

Rồi chợt nhớ về thời con gái đã trôi giạt xa...
của bạn là những đêm làm về muộn. Căn phòng thân thuộc,
ly rượu ngon, mặt đệm phẳng lì, bản nhạc hay, yên tĩnh
ôm lấy một mình.
Của ta là những chiều trên con phố nhỏ nhiều cây ít xe cộ,
mùi thơm cà phê, những kệ sách cũ, lang thang mãi... vẫn chưa hết
buổi chiều.
Cả hai cùng có ước mơ.
Bạn sắp xếp thời giờ viết lại. Tập truyện đang chờ in.
Ta nói về chuyến đi xa, lòng đang thôi thúc ghi.
Bạn ước mọc thêm cánh tay. Ta mong ngày dài 28 tiếng.
cả hai phá cười to. Khuyên nhau phải cố...
Bỗng ta rơi vào im lặng,
nghĩ đến trò chơi nhảy vòng tuổi nhỏ
chân trong chân ngoài
giữa hai cánh tay nắm chặt của những con bạn.
Người đứng. Vô hay ra?
đều bị tống mạnh vào háng.
Thốn đau.
Bùi Giáng & Mai Thảo
người bên này, kẻ bên kia
một đời sống & ngủ với chữ nghĩa
nhưng chưa hết đời đã trở thành mất trí.

 

 

 

Last modified on 11/05/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC