Kỷ niệm đạp lên nhau đổ tung ngoài cửa sổ
Nắng cứa lên những thảm trí nhớ sắc
Sáu chị em hát ca đầu ngõ
Người đàn ông dạo một mình qua đấy
Bờ tường xưa mát như cánh tay con gái
Những chiếc lá dâm bụt thơm mùi tháng mười hai
Mùa lễ cuối năm có những cái bánh ổ
Sờ vạt bụi đường bay mùi hương xưa
Nằm nghiêng sợ thời gian tuôn chảy
Đêm tối nở đầy hồn đồng ký ức
Tay vân vê môi mắt cổ thân sơ
Nhìn ra quá khứ nào thân quen
Đi mải miết chi không muốn nhớ
Gói làm gì một giọng nói cũ
Cuộn làm chi một giòng thư xưa
Bọn rượt đuổi như tà ma quỷ ám
Lũ lượt những cùm ân tình xanh non
Nở dịu dàng trong lòng tôi đớn đau
Bao nhiêu năm phụ bạc với quá khứ
Người xưa người xưa ơi
Vớt cho tôi một vãt bèo xanh thẳm nhất
Đẩy hộ tôi mái chèo nào thơ mộng nhất
Êm đềm ở những con đường ven biển
Gió tháng chạp chập tiếng cười bằng hữu anh
Ngả nghiêng tháng ngày không đếm ngày tháng
Lũ bạn khúc khích vạt áo bướm
Trắng. Trắng. Trắng. Và trắng cả một nền trời
Trong ký ức em chỉ còn tiếng tù và thôi
Thổi buốt ký ức chưa chịu ngủ yên
Last modified on 11/05/2007 – 7:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC