em không biết rứa là em dốt lắm
tại sao biển lại nuôi từng ngọn sóng
khi đêm xanh phải có chút trăng sầu
và đời ta mai mốt phải cần nhau
em không biết rứa là em dốt lắm
tại sao ta lại ví cùng kim trọng
khi thúy kiều đâu đó mãi im ru
ơi mắt kia em có kể như mù
với rượu đắng ta là tay từng trải
nhưng với tình ta hãy còn thơ dại
em không tin hay em muốn nặng lời
bởi xưa nay những nhan sắc từ trời
cứ mười đứa là cả mười bất nghĩa
nên ta chắc chút lòng em cũng thế
gió bên đời bỏ mặc lá thu bay
ôi nếu cần em sẽ biển dâu ngay
em không biết rứa là em quá dốt
đoạn trường khúc là bài thơ ruột đứt
như ta đây rồi phải khổ vì em
chớ điên cha chi lại uống say mèm
Last modified on 11/05/2007 – 7:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC