NHẬT KÍ KHÔNG NGÀY THÁNG
(trích)

Đỗ Quyên

 

 
 

 

 

 

(*)

Nhật kí
qua quá nhiều những ba ngày đêm trắng!
Đời bao lần quá tam!
Không đủ.
Từ đây
        không-ngày-tháng...

(*** *** ***)

Này ai mặc áo cho nhau
Này ai mặc gió trên cầu cứ bay
Về đi đêm đã xuống đầy
Về đi cho một thân đây một mình

(*** *** *** *** ***)

Anh có tin rằng câu hát ấy thành mây
Mặt trời đỏ được làm bằng bong bóng
Bức tranh hồng khóc cả ngày
Có những nẻo đường quên đưa lối

Các đêm sầu rạng rỡ một ngày mai
Dãy quà cưới chập chùng uất hận
Giọt nước mắt cứu nguy cho cả nồi canh mặn
Chớp sáng cuối đường hầm là vệt sẹo dài

Trong SIDA có một ráng chiều
Lời nhà Phật trổ ngang tay đạo tặc
Chiếc đinh ghim nhoi nhói một niềm tin
Tờ giấy trắng không bao giờ biết chữ

Khách đến nhà có thể là mẹ, cha của con anh, chị đó!
Móng tay nào đã xô dạt địa cầu?
Sau mỗi điệu Valse mấy cái đầu bé lại?
Bao nhiêu hồn đã tị nạn về tôi?

Hạnh phúc có tổ quốc mà không màu, mùi

Cần xây bãi tha cho các nụ hôn chưa chín
Khóc bắt đầu từ những giòng sông
Mỗi ngày mai đăng quang cho một lời gian dối

Anh có tin vào con nhện những đường bay,
vào người con gái gầy như dao,
vào con sông suốt đời không bến?

(*** *** *** *** *** *** *** *** ***)

Mỗi bài thơ cũ
có một người tình
(Có người mình bỏ
Có người bỏ mình)

Những bài thơ cũ
quẩn quanh bên đời
Những người tình cũ
người còn, người rơi...

Đôi bài thơ cũ
hiện lên chói nhòa
Ai người tình cũ
trong lòng ta ra?

Nếu bài thơ cũ
phả cho hơi nồng
thì người tình cũ
thiêu đây thành không

Mọi bài thơ cũ
vợ yêu quên rồi...
Các người tình cũ
với nàng... Than ôi!

... Hôm nay tôi ngồi
viết bài thơ mới...

2.95

 

 

 

Last modified on 11/05/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC