DƯƠNG BÍCH LIÊN, MÙA ĐÔNG 1988

Ý Nhi

 

 
 

 

 

 

 

Họa sĩ Dương Bích Liên đã sống và làm việc lặng lẽ ở Hà Nội trong nhiều năm. Mùa đông 1988, ông lâm bệnh và mất đi một cách hoàn toàn bình tĩnh tại nhà riêng.

 

1.

Gió
Vẫn chỉ có gió
Lưu lại cùng ta
Trong căn phòng nhỏ hẹp này

Đã bao mùa đông rồi
Qua ô cửa kia
Gió đến và lưu lại
Ôi ngọn gió từng rì rầm trong tán cây

2.

Chiếc lò sưởi trống không
Ta chỉ một lần nhóm lửa
Chỉ một lần thấy cái lạnh thấu xương
Chỉ một lần
Gương mặt tái xanh của người thiếu nữ
Bừng sáng chiều đông

Ngày đã muộn rồi
Hãy thứ lỗi cho ta
Chẳng thể có một lần nào nữa
Chẳng thể có một chiều đông
Ta lại nhóm giữa lòng người ngọn lửa

3.

Họ đã nói bao điều họ không hề nghĩ
Ta đã nghĩ bao điều mà không nói
Kiêu ngạo chăng
bất nhẫn chăng
Nhưng ta biết nói cùng ai
Họ cứ ra đi, ra đi, ra đi
Và ta không níu giữ
Nghĩ cho cùng

Nào ta có gì để đem cho họ
Nghĩ cho cùng
Trên đường kia họ bước dễ dàng hơn

4.

Có lẽ em chẳng biết rằng ta sắp ra đi
Em còn mải mê với niềm vui
Còn mải mê với nỗi buồn
Cầu ước cho em được bình yên

Cầu ước cho em hiện ra giữa cuộc đời
Như đã hiện ra trên mặt vải
Trắng trong, lo âu, chờ đợi

Cầu ước một lần nào
Giữa hạnh phúc, lòng em chợt nhớ
Một chiều đông

5.

Có lẽ đây là giọt cuối cùng chăng
Rượu mới ngọt làm sao
Đắng làm sao
Chua chát làm sao
Đời ta cũng đã cạn rồi

Có lẽ đây là giọt cuối cùng chăng.

 

 

 

Last modified on 10/23/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC