Linh hồn thơ bao thuở biếc
chảy về đâu những đêm khuya
đường khuya tiếng mùa hè mù miệt
cửa vàng trêu ma
người vẫn đợi? hay bỏ đi rồi? giờ đá khuyết
mọc xanh trên một mái nhà
dừng lại bao nhiêu kiếp quá khứ
chiếc xắc cầu vai buông hạ
đêm xanh những khoảng trống
giòng nước chảy tràn vào hồ mắt
cỏ lau run bờ trắng dại
cánh rừng tím ngất hoài nghi:
ta vẫn là ta đời trước
những vườn cây bóng tối đi qua
trái vàng rụng ngã mùa hè
hay lên cao hơn những mắt sao trôi xa những
con thuyền buồn bã
trên đó khoé môi cười lùng lạ
cúi xuống cỏ thơm man
đồng rơm hoang dã
đá vẫn mang khuôn mặt ngày xưa
già đi thêm trăm tuổi đời, trăm ngả
khuya tàn... chẳng có gì đâu thành tựu,
người là con mắt tha thiết và tận tụy
đổ xuống những bờ biển xa sáng ngày chưa rạng
hay hôm nay trên mặt hồ
sóng tràn những cánh sườn cây khô
đen đủi, cong, đổ ngã, gần gũi
ôm chầm gốc cây gió thổi lật
những ngọn gió tươi hôn lên -
hôn lên và
đi qua,
Last modified on 10/23/2007 – 7:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC