LỜI CỦA MÙA ĐÔNG

Như Hạnh

 

 
 

 

 

 

 

Em nhỏ ơi,
Hãy đánh thức anh dậy sáng nay
Buổi sáng êm ấm
Mà sao tâm hồn anh mù lòa
Thể xác anh rời rã
Mùa đông chưa đến
Mà sao trời như trở rét?
Em hãy đánh thức anh dậy
Dù chỉ để làm những việc giản dị
Như nhìn ra khu vườn sau
Khu vườn ảm đạm hoang sơ
Như trí nhớ, như tuổi thơ của anh
Chỉ có cỏ khô, gạch đá
Cùng ngọn gió vật vờ
Và những gì nữa anh không trông thấy
Những sự vật hầu như vô ý nghĩa
Đang chờ chúng ta
Áp đặt lên chúng một ý nghĩa nào đó

Em nhỏ ơi,
Hãy đánh thức anh dậy
Để anh không còn muốn nằm chết
Với một vết thương xưa cũ
Em hãy đánh thức anh dậy
Dù chỉ để bước đi
Trên những con đường
Đã đi qua không biết bao nhiêu lần
Hay ngồi lại
Ở một nơi mà
Bàn ghế đã gần gũi như bạn bè
Và những khuôn mặt chung quanh
Đã quen thuộc như chính mình

Em hãy đánh thức anh dậy
để anh thấy mình còn dễ thương
Như những kẻ lục lọi trong tiệm sách cũ
Và để anh khám phá ra rằng
Tâm hồn mình vẫn còn trẻ thơ
Vì một bài hát xa lạ
Cũng đã làm anh sắp khóc

Em nhỏ ơi,
Sáng nay trong bầu trời
Anh không nghe thấy gì
Ngoài tiếng ho khan của em
Anh không nhìn thấy gì
Ngoài nụ cười có phần ủ dột
Và mái tóc hơi rối của em
Anh cũng không nghĩ được về gì,
Ngoài em

Em biết không, anh cũng vậy
Cũng có thời thơ dại như em
Nhưng có bao giờ anh hiểu được
Thành phố, con người, bạn bè, đời sống hay sự chết

Em nhỏ ơi,
Ngày tháng của em
Rồi cũng bạc như mái tóc
Nhưng anh giữ lại được không
Một ngày yêu em?

Cambridge, cuối thu 90.

 

 

 

Last modified on 10/23/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC