Những bông hoa cúi gầm xuống chiều tối
Niềm bơ vơ nứt trắng tường vôi trắng
Và ngày đã hát rêu
Và vết thương đã nhân vật
Réo xanh
Oằn cong trời tĩnh tịch...
Hồi Một
Gió cuốn trăng như lửa
Tím hỗn xược
Trống trếnh
khung tro xám.
Người đàn bà thất tiết một ngày vô danh
(Đau ran thớ gỗ)
Kêu
Hoảng
Giẫy giụa cơn mơ rắn lục. Và trườn lên sinh
phần Chàng. Trắng rất buốt!
Hồi Hai
Ngủ hờ
Mắt ngụ ngôn sẫm ngọn.
Không còn.
Sẽ không còn thủa chim chuyền chĩu nắng
Và mặt trời huyên náo
đỏ
trên tay Chàng rát bỏng
chồi xanh...
Hồi Ba
Bóng tối liếm quanh khuôn mặt Nàng
Buổi chiều và chiếc lưỡi mầu tro
Cựa mình hoen đốm lửa
Rưng rức mắt mèo mun. Đêm khản cơn mê.
Ngơ
ngớ
nỗi người.
Hồi Bốn
Đêm
ngập tiền sử
Chàng cắn chặt vết nứt dài (...)
Huơ
Huơ mù tối
Giục giã mặt trống chiều huyết dụ...
...thăm thẳm
vắng
chút tinh sương gạch non!
Hồi Năm
Lấp kín mình
Chàng trôi giạt đáy khuya
Duỗi thẳng ký ức
vĩ cầm nâu
Không tìm thấy phẩm tiết
(...) trao tặng Nàng!
Lấp kín mình
Chàng rơi hút vào vết thương.
Nhớ kiếp...
Hồi Vĩ Thanh
Lừng lững
Chân bồ câu mặt gấu
Ăn tham lam bóng mình
Liếm sạch giấc mơ...
Không có đoạn kết chốn bụi mờ
Khuya
nghiêng chái mồ
Đẹp vô cớ nơi lòng chợt vắng
Đầm đìa nỗi tự sát
Cười
vui tan mầu
Lem
luốc
hình nhân!....
Sàigòn, cuối tháng 4, đầu tháng 5 - 1975.
(Chợt nhớ: rất cần thiết chép lại để tặng Ng.Q. Trụ)
Last modified on 10/23/2007 – 7:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC