[... ... ... ...]
Mỗi một cái xốc quần đều mang chứng chỉ của
những cơn động đất - Năm xưa chưa biết những
hạt màu, chưa biết núi lửa phát từ tàn thuốc
nâu và thủy triều trên bờ mắt - Những chiều...
Các cơn động đất tổ hợp bao nỗi rối lòng - Mai có
thể là ngày kia trong tình ái, ngày kìa trong
chiến tranh và vĩnh cữu của các trường phái -
Tôi buồn...
Chuông đại giáo đường đổ dài hơn cả những tia nắng
cuối cùng - Ai đó để quên âm thanh ở nhà ăn
mày trước thánh giá Đức Thánh Cha - Thành
Rôma luôn chật dưới chân người lãng du và
dưới mắt kẻ vô thần cho tới ngày Chúa Jêsu
thôi cúi đầu rỏ máu. Amen!
Bao giờ tôi được làm công quả cho hồn em để cõi niết
bàn nơi tôi sáng tấm thân trần em đó khói
hương thời gian tụng lên tôi yêu em, tụng lên
tôi, tụng lên tôi...
[... ... ... ... .]
Những bài thơ không tiếng mõ
Lầm lũi đi
Trong các đêm thứ thiệt
Dọc hai bời xúc cảm không đặt hàng
Dạ dày căng không từ mo cau đất ép.
Những bài thơ không dây cương
Dạo gót hết những triều yêu đương lõa lồ hay kín vụng
Băng băng qua các gáy kinh điển
Dừng chân ở lệnh bỏ cấm vận
Rồi hý rền trong các quán Discô.
Những bài thơ không vỏ
Thơm trắng như da bụng trinh nữ.
[... ... ... ... ... .]
Âm tính
Chưa gồng được
Lá đã vơi
Anh về.
Con rắn Ấn Độ kiếm tìm khắp nơi
Những địa chỉ mẹ cho nâu nâu đỏ đỏ.
[... ... ... ... ... ... ...]
Mặt đêm
có những nhát gì đó
để nhanh thành điện,
để lâu thành tinh
Đó mà là ma
đã không thể có
người-làm-thơ-đêm!
[... ... ... ... ... ... ... ..]
Nhẹ mây em đi
Các phiến đá rung trăm năm lát đường
Tâm tôi phẳng lặng suốt đời em đi.
[... ... ... ... ... ... ... ...]
Ngoài kia sắp hết trắng
Mai xanh ra
Thời nay con gái không còn tím
Để nụ mơ hồng trổ hoa
Ở đây bạc hết đời cô lữ
Còn không bảy sắc quê nhà?
15.2.95
Last modified on 10/23/2007 – 7:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC