Tôi vẫn đi về những đêm trời trổ mưa
để thấy co ro nỗi cô độc trên vòm cây lạnh
Tiếng rả rích của đêm
lê thê như khúc nhạc đệm
cho cuốn phim ký ức
trở về
những cảnh đời không không gian nào chứa nổi
Cánh cửa tháng giêng mở toang
bên trong mộ phần sắp sẵn
cứ thế mỗi ngày tôi thu xếp đời tôi
như thể ngày mai ra đi không trở lại
Nỗi run sợ chẳng còn ghê gớm nữa
khi mặt đất phẳng lì một màu đen
khối tinh cầu thản nhiên bay
trong cuộc hành trình vô tận
Tôi vẫn đi về trên nền đá ẩm rêu
nỗi hoang tàn
như đặc lại nơi ngăn tim vật vã
Last modified on 07/11/2007 – 7:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC