MÙA XUÂN ĐI BÊN BỜ SÔNG HÀN

Nguyễn Văn Phụng

 

 
 

 

 

 

 

Mùa xuân nói gì đâu mà em vui
mưa bụi rơi trên vai và tóc em đầy hoa
nụ cười em kéo chân anh đi không mỏi
phố xanh cây, bờ sông sóng vỗ rì rầm...

Nơi mỗi góc phố, nơi mỗi hàng cây
                                nụ cười dán kín mắt
anh theo em và lòng vui quá đỗi
có tiếng ai cười rớt đâu đây...

Thành phố chớm nắng nên mùa xuân còn mưa bụi
anh bây giờ không còn đi một mình lầm lụi
phố có hàng cây và anh có em.

Mùa xuân nói gì đâu,
anh chẳng nghe dù một lời thầm
mưa bụi lấn qua vai anh, nụ cười em rất ấm
gió xôn xao đầu mùa anh thấy trời đất rộng
anh đi bên đời, biết có em.

Mùa xuân nói gì đâu, anh biết thế
anh biết cả niềm vui của em cười trong mắt trẻ
mùa xuân có nói cũng chẳng được đâu
có những điều không nói mà em và anh đều nắm được
chỉ nhìn thôi mà thấy cả mai sau...

Em đâu có nói mà anh biết mùa xuân đang thay áo mới
cho lòng anh thổi lộng gió đông xuân.

Lòng anh đang thổi lộng gió đông xuân.

 

 

 

Last modified on 07/11/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC