RỒI SẼ ĐẾN NĂM HAI NGÀN

Nguyễn Tấn Cứ

 

 
 


 

 

Các nhà thơ bấy giờ sẽ biến thành tro
cùng với sự kiêu căng cả hồn lẫn xác
các nhà văn bấy giờ sẽ tàn mạt
mục nát trong nhà kho lưu trữ cuộc đời

Cái thời “hội hè” sẽ đi vào quá vãng
những tên tuổi trường kỳ mai phục
trong chiến tranh và trong thời bình u uất
những huân chương huy chương mộ chí bạt ngàn

Những cơn mưa bấy giờ sẽ lang thang
sẽ thương nhớ áo lụa nào thuở trước
Thơ ở đâu xin cúi đầu không biên tập
mỗi chữ mỗi câu là ma quỉ thánh thần

Rồi sẽ đến năm hai ngàn
các nhà thơ sẽ lơ mơ hơn
các nhà văn thì thôi - xin chào -... chán quá!
cái lí lịch văn chương sao lại quá ưu phiền

Cả một thế kỷ điên(!)
Chiến tranh đẻ ra hàng nghìn nỗi đau quái dị
bom đạn, nghèo đói - suy thoái-bại hoại
nỗi đau nhức âm u rúc vào thịt xương
bật khóc trên môi em từng thời bi tráng
hằn sâu trên khuôn mặt em
tất cả và tất cả...
Tiền chiến - hậu chiến... kháng chiến...
đè vào khuôn mặt em đau khổ dịu hiền

Cả một thế kỷ triền miên
thơ văn chảy chôm chôm từ mơ đến thực
thơ văn đầu hàng chính thể này
đầu quân chế độ khác
thơ văn gục đầu lạy tạ... cám ơn!

Thơ văn được lãnh lương biên chế không lời
(để nuôi em một thời cứu thương tải đạn)
thơ văn được vinh quang bằng con dấu, tròn mộc đỏ
bằng những thập niên tam niên... thế kỉ
nên ai cũng ngụ ngôn tưởng mình là thánh sống
cái giả được xác minh bằng cuộc đời rất thật
một giọt máu bằng một tá... tài năng (?)

Những cơn mưa mây bấy giờ sẽ lang thang
sẽ đi tìm em ở những cánh rừng khô khốc
em có buồn không hỡi chiến tranh khắc nghiệt
nơi em nằm bây giờ chắc có lẽ mùa thu

Những cơn mưa mây rồi sẽ lang thang
gương mặt em bấy giờ sẽ còn trong tôi vĩnh viễn
sẽ quí giá hơn những giấc mơ - những nỗi buồn thời đại
hơn cả những trang sách lung lay những câu chuyện nhạt nhòa

Cuối thế kỉ hai mươi lịch sử sẽ khóc òa
bởi vốn liếng văn chương sẽ chẳng còn gì
ngoài con trăn già cỗi...
còn tôi thì ngoài em ra - chỉ còn sám hối
đất nước gói nỗi buồn vào thế kỉ... mồ côi

Rồi sẽ đến... mà thôi
năm hai ngàn tóc anh sẽ trắng bạc
còn em thì về đâu giữa đất trời lồng lộng
em đem theo văn chương của thế kỉ... đâu nào?

Chỉ còn những cơn mưa mây lang thang
khuôn mặt của em đã có quá nhiều tủi nhục
đừng bắt em phải mang theo trần gian nặng trĩu
Cả một thế kỉ... điên
Văn chương đi ở đợ
Nghệ thuật làm hề cho những gánh hát rong

Hãy bay đi... thế kỉ buồn như nhạc
buồn như cô đơn
buồn như có ai chết ở trong lòng
những phương đông phương tây đối đầu đối thoại
những ái tình trừu tượng phong lưu nho nhã
Thơ văn ợ ra chua lè meo mốc
Em làm sao mang đi những giá trị vĩnh hằng?

Cô đơn... cô đơn buồn như chiến tranh
Tôi vẫn còn thấy em qua những phố phường chật hẹp
qua những cây cầu miền trung rung rinh nước lũ
những con thuyền vớt củi giữa mùa đông

Đừng bắt em phải mang theo
một trăm năm buồn quá
những con sông đục ngầu phù sa không bao giờ có bến
những cánh đồng không bao giờ được gặt
những quả chín không bao giờ được ăn
và mưa móc không bao giờ thấm đất
...
Rồi sẽ đến năm hai ngàn
nói làm chi cho khô hơi rát cổ
những cơn mưa mây sẽ vẫn còn lang thang
lang thang đi tìm em - dù chiến tranh vẫn còn hay đã mất
dù con người có thễ yêu thương nhau thay vì dối trá
hai ngàn năm dâu biển lụy phiền...

Cả một thế kỉ... điên
đừng bắt em phải mang theo
chiến tranh... chiến tranh và nắng quái
nơi một góc rừng em nằm chỉ có lá thu phong
ngập đầy... ngập đầy...
hai ngàn năm mênh mông quá khứ

Gió...gió.... bốc mộ trăng
bốc mộ
lãng quên
Em ở đâu
hỡi mùa thu nắng sớm
nắng âm âm phơ phất tóc lưng trời...

 

 

 

Last modified on 07/11/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC