KHÔNG ĐỀ MƯA

Nguyễn Đỗ


 
 

 

 


may sao còn được cầm bút ngoắng trong mưa
còn được sờ ngực em
và ngồi một mình cười với những vết ố trên vách

mưa như thuở mười tám đôi mươi
hôn tối ngày hôn sập nóc
bình an phân trâu ngan ngát hoa nhài

cái sợi tóc vương kia là của mình
cái thảm chúi chân kia là tín hiệu báo yên cho mình
ta thở phào mỗi ngày mươi bận

có một số phận đã trắng xóa vỡ tan như những giọt mưa kia
có một số phận đã sạch đi như dấu chân mèo trên hè lúc nãy
ta ươn ước sẫm gốc tùng bên hiên
ta tối nhám hốc tường

được mưa và được cầm bô đi hứng nước dột
nhung hứng lời chửi rói rỏ dần xuống tai
mà thanh thản những màu mưa tinh khiết

S.G.9.94

 

 

 

Last modified on 07/11/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC