THƠ

Ngu-Yên

 

 
 

 

 

 

Nhiều Đêm Công Tác Đi Làm Không Về

Đêm da xót em đau linh hồn
Cô đơn anh ngáy cho khuya thêm đìu hiu
Một mình thao thức thét âm thầm
Một mình giận dỗi rán im lìm
Đáy môi em vẫn mềm
Đáy tim em vẫn nồng
Vì đâu tình ái đi vào dĩ vãng

Sao anh nóng tính cho em hao mòn
Sao anh không nhớ bao yêu thương ngày xưa
Tự dưng anh bỗng khinh chê đời
Đột nhiên anh thấy không có người
Lạnh lùng ngày bữa cơm
Thê lương đêm thân xác
Vì đâu đang sống đã thành kỷ niệm

Em cúi đầu nhặt bao đau vỡ
Tình càng dài nhiều đêm thổn thức
Đôi khi muốn hồn nhiên
Cầm chặt lại bàn tay thân ái
Ra phố vui chung ngày đông người

Em hay ra phố dấu anh một mình
Đi khi tim nhói không phải vì nụ hôn
Chàng trai đêm ấy em đã cần
Tình yêu đến lúc em đã ngờ
Con tim hay khoái lạc
Sao anh không hỏi em
Vì sao công tác đêm làm không về

 

 

 
Cái Trời

Theo dòng người
Bàn chân đã mỏi nhừ
Xiết bao kinh ngạc
Hay sợ nhau
Một chân muốn đứng lại
Một chân muốn bước nhanh

Ôm tình em
Vòng tay đã rã rời
Lắm khi chán chường
Hứa gì đây
Bàn tay nầy nắm lại
Bàn tay kia thả ra

Ngày hôm qua hết rồi
Ngày hôm nay hết rồi
Ngày mai đang sắp hết
Có bao nhiêu linh hồn đang vật vờ
Một con mắt nhắm nghiền
Một con mắt mở trừng
Một chiêm bao chia đôi
Kể nhau nghe ai cười ai là khùng

Theo lặng im
Thiền ngu như nhảy đầm
Vú mông như Phật
Sá gì tôi
Gặp ai khi qua đời
Gặp ai cũng thế thôi.

 

 

 

Last modified on 07/11/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC