THƠ

Khế Iêm

 

 
 

 

 

 

Dấu Vết

thò chân ra ngoài chiều
rồi và
mắt nhắm mắt mở

cùng nhìn về
hướng lúc sống chết xảy ra chỉ

trong đường tơ kẽ tóc

mai kia đến hay đi
trói riệt giây lâu vào

khoảnh khắc giữa hơi thở
bị nén lại
bởi con đường dẫn về cõi
cửa hẹp

nói với đóa hoa chớm nở
lời chớm tàn
và phủ định mọi dấu vết đã

có từ lâu trên mặt đất

 

 

Vả Lại

nheo mắt cáo
buộc khi là khác. Thổi

bùa làm mơ hồ mối mòng. Cắn

hắt nước vào mặt

răng nhằn ra cái gốc
gác

chân lên đêm

đã sang canh từ bao đời
trước sau rồi cũng đành ngậm
chặt ngang trái

vả lại
hãm bớt kẻo thì phiền rơi vào nơi dằng dai mãi giữa lam và lũ

 

 

 

Nhau Qua

cắn cấu miếng sầu ra mà rắn rồng

hí lộng

mà gạ gẫm nhau
qua

sông lẫy lộng chiều nồm phân thực

 

 

Lên Vai

lôi thôi lếch thếch. Làm
một cú đá móc

ngoặc vào cửa

mở
(nhưng nói thật
từ rất lâu rồi cửa đã chẳng bao giờ còn mở nữa)

đóng sập lại

thân tàn ma dại từ đầu xuống chân từ trong ra ngoài từ trước đến sau

Ngụ ngôn. Đốt điếu thuốc

mốc. Ngạc nhiên. Ngồi vắt đêm

lên vai

 

 

 

Last modified on 07/11/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC