Nương theo tia chớp của trời
ta xâm ngực em hình kẻ mù mất gậy
một đời ta vớt bèo đìa người
em đứng trên bờ mở hội tế sao.
Nhớ lại đường chim bay vụng về
ta xâm ngực em dấu rợ hồ qua ải
suốt đời ta vác búa đốn rừng
ôm cây ao, bóng đè, ngã chúi.
Nhớ lại ký ức suy đồi
ta xâm ngực em đường gươm cùn bôn tẩu
cổ đeo gông đứng giữa hơi người
nhe răng làm hề mặt mày lơ láo
Đêm đêm, vầng trăng nhắc buổi phân ly
ta xâm không gian ngày phương đông úa
ngực em phơi giọt nắng tím bầm
mở hội tế sao: kêu trời phong ấn.
Last modified on 07/11/2007 – 7:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC