Bữa rượu chiều ta cay xé mắt
Gió đâu thổi lãng mãi ngày đông
Che tay ngửa cổ ho khò khẹc
Phế quản dường như lại muốn sưng
Để biết yêu em từ bữa ấy
Đời ta rồi nỗi khổ vô lường
Biết -ta biết trước- mà hay vậy
Không có em càng sợ khổ hơn
Quê hương có đó mà trôi giạt
Tình có em đây mà muôn trùng
Phủ tiếp chiều ơi thêm gió cát
Sá gì kiếp ngựa đã trần thân
Trước sau gì cũng một mình ta chứ
Phố thị ngoài kia, phô dửng dưng
Bụng chứa trăm ngàn trang sách cũ
Mà nghĩ hoài chưa ra cái khốn cùng
Bữa rượu chiều ta -em ở đâu
Mang mang lưng chén chút thương sầu
Chỉ em còn tiếc lòng khuê các
Đành bỏ tình kia chịu ốm đau
Last modified on 07/11/2007 – 7:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC