Hỡi tiếng đập cánh đêm khuya của linh hồn:
Có lần là kẻ chăn nuôi, chúng ta đã mạo hiểm dọc theo
những cánh rừng mờ tối,
Với thú săn đỏ, bông hoa xanh và dòng suối róc rách
Khiêm tốn theo sau. Hỡi bài điếu ca nguyên sơ của dế
Hoa nở thắm như máu trên mặt đá tế thần,
Và tiếng chim kêu lẻ loi trên hồ nước biếc lặng im.
Hỡi những cuộc viễn chinh và dàn hỏa thiêu ghê gớm
Của ngươi, những trái cây tím thẫm rụng rơi
Trong khu vuờn chiều tối, nơi những tông đồ sùng mộ
đã dạo chơi thuở trước;
Và ngày nay các chiến binh, thức giấc từ những vết thương
và những giấc mơ đầy sao;
Hỡi mái tóc hoa bắp tơ mềm của đêm tối.
Hỡi những tiết mùa lặng lẽ và những thu vàng rực rỡ của ngươi,
Khi còn là những vị tu sĩ hiền lành, chúng ta đã ghì chặt
những bông hoa tím,
Và rừng rậm núi đồi nhòa nhạt chung quanh,
Hỡi những chuyến đi săn và những lâu đài của ngươi, chỉ dừng nghỉ
lúc chiều tà,
Chỉ ở trong phòng ngủ, người ta mới chợt nhớ đến lẽ công bằng,
Rồi dốc lòng nguyện cầu Thượng Đế.
Hỡi phút giờ cay đắng của lãng quên,
Chúng ta đã ngắm nhìn khuôn mặt đá trong dòng nước tối đen,
Nhưng những tình nhân hôm nay đã biết ngước nhìn đến điều
tươi sáng hơn:
Xác thịt. Trầm hương ngát thơm từ da thịt hồng hào
Và đội đồng ca ngọt ngào của những người vừa sống lại.
Phạm Việt Cường dịch
Last modified on 07/11/2007 – 7:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC