THƠ

Trầm Phục Khắc

 

 
 


 

 

Ngọt Trăng

ra đi như cơn giông
trên bàn tay chớp giật
ôm trời đất vào trong
cô đừng mong ghẻ lạnh

gã chưa còn chưa mất
khi mùa mưa trở lại
còn đáy chum ngòn ngọt miếng trăng non

 

 

Nhóc

biển đen ngoài sức thở
sống thơ ngây chết dịu dàng
đêm đau
ngoài sức khóc cho nhạt
một vì sao
ngoài sức kêu cứu
ai hay
một nghìn chai thất lạc
một nhóc
một nhóc tì xưa của chúng ta

 

lặng lẽ nàng lên ga cố nhân
mắt đỏ mầu hoa đau rượu đá
lẫm chẫm chiều con nhỏ ghé chân
cửa mộ cuồng thu trăm trận lá

 

 

Tầu Sương

tôi nhớ nhất khuôn mặt dấm dẳn
mầu toa nâu
máu đỏ
thét
ghi
nàng bóc bánh mời trăng sao lẫn lộn
chuyến tầu sương sẩm sớm - tôi đi

 

Níu

biển im lặng bọn mình không nhớ nổi
gió chiều cong
và râu tóc
phi
lao
gã gập xuống quê nhà xin xá tội
muôn bàn tay nhỏ níu - đêm nhau

 

 

 

Last modified on 07/11/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC