THƠ

Nguyễn Hoàng Nam

 

 
 

 

 

 

hạnh phúc

Đổ vỡ luôn có sẵn từ đầu.
Nên chúng ta còng tay vào
nhau, hai kẻ khiếp nhược
mừng rỡ tìm ra cớ lẩn trốn

cái lạnh của đêm sâu.
Chúng ta còng tay vào
nhau, cái nghi thức mỗi người
cùng quẳng thật mạnh thật xa

cái bật lửa.  Chúng ta dáo dác
nhìn quanh biết chắc lúc nào
cũng có sẵn những đồng loã khác
và vội vã mỉm cười mãn nguyện.

 

 

hôm nay

suốt ngày
tôi nuốt
nhiều cà phê
tỉnh đừ
giựt
giựt
tim mỏi mệt
lọc cọc
hơi thở
ngắn
càng ngắn
hơn nữa
bụi bện
đầy lông mũi

mẩu thuốc co quắp đen đủi nghi ngút hắc ín
làm khói nhang cho những xác chết của tôi

chiều bầm đen
lẩy bẩy
lan
vi trùng
sốt rét
giựt
giựt
bụi bay mù
nhưng
mắt vắng tanh
có ai
mùa đông
nguyên tử

mỗi ngày một xác tôi cong queo chết vô ích và vô nghĩa
cho mượn lại cái áo len ẩm chua vàng bệt gián cắn lủng lỗ

mới hé
kẽ mí
giựt
giựt
lại hừng
sáng đen bầm

mẩu thuốc bị dụi thêm mấy cái vẫn không chịu tắt hẳn