Một nhà thơ tài ba lỗi lạc, sau khi đã làm ra hàng ngàn câu thơ bất hủ, đã tâm sự:
Mua vui cũng được một vài trống canh.
Không phải là sự khiêm nhượng, mà chính là lời nói chân tình, một quan niệm của ông về thi ca, nghệ thuật.
Thơ chỉ thành thơ khi vượt qua ngôn ngữ như người họa sĩ phải vượt qua hình sắc trong công việc sáng tạo.
Trong đời sống con người, ngôn ngữ đã được tạo thành trước thơ, trước họa. Song vì bất lực, giới hạn trong sự truyền đạt nên đã có thi ca, hội họa.
Ngôn ngữ giới hạn tầm nhìn của con người như bức kính mờ đục; được thơ họa gỡ bỏ, thay thế cho con người bằng một tấm kính trong suốt. Sự truyền đạt dù có được nới rộng, thì bức tường bằng pha lê, trong suốt vẫn là bức tường. Không có thi sĩ và họa sĩ thì Thơ và cái Đẹp vẫn có đó.
Người Trung Hoa xưa kia đã xếp loại: Cầm, Kỳ, Thi, Họa. Làm thơ, vẽ tranh, chơi đàn, đánh cờ cũng chỉ là một cách chơi, sự mua vui, giải trí. Là dẹp bỏ sự khôn lanh, tính toán của trí óc về sự thua được, thành bại trong cuộc sống; để dành lấy đôi phút nhàn nhã.
Thật ra thì thơ, họa, cũng chỉ có thể nói về những cái nhìn thấy, nghe thấy quanh ta, trong đời sống. Vượt qua những điều đó, thi nhân, nghệ sĩ ao ước truyền đạt những điều khó nói thành lời. Những cái ở trong giọt nước, ở ngoài ánh nắng; trong nụ cười và cả ở nơi dòng lệ. Nơi chốn tận cùng của niềm hoan lạc và nỗi ưu phiền, nơi chốn vượt khỏi bức vách của âm thanh, hình sắc, ngôn ngữ; ở đó không còn đẹp, xấu; dữ lành; để trả lại cho không gian sự yên tĩnh.
mùa hạ 94