NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ GÁNH NƯỚC SÔNG

Nguyễn Quang Thiều

 

 
 

 

 

 

Những Người Đàn Bà Gánh Nước Sông

Những ngón chân  xương xẩu, móng dài và đen  tỏa ra như móng chân
gà mái
Đã năm năm, mười lăm năm, ba mươi năm và nửa đời tôi thấy
những người đàn bà xuống gánh nước sông
Những búi tóc vỡ xối xả trên lưng áo mềm và ướt
Một bàn tay họ bám vào một đầu đòn gánh bé bỏng chơi vơi
Bàn tay kia bấu vào mây trắng
Dòng sông gục mặt vào bờ đất lần đi
Những người đàn  ông của họ mang cần  câu và cơn mơ biển  ra khỏi
nhà lúc nào không biết
Những con cá thiêng quay mặt khóc
Những chiếc phao ngô chết nổi
Những người đàn ông giận dữ và buồn bã và bỏ đi
Đã năm năm, mười lăm năm, ba mươi năm và nửa đời tôi thấy
Sau những người đàn bà gánh nước sông là lũ trẻ cởi truồng
Chạy theo mẹ và lớn lên
Con gái lại đặt đòn gánh lên vai và xuống bến
Con trai lại mang cần câu và cơn mơ biển ra khỏi nhà
Và những con cá thiêng một lần nữa lại quay mặt khóc
Trước những lưỡi câu ngơ ngác lộ mồi.

 

 

 

Last modified on 07/11/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC