Em ném vào tôi
những rộn ràng và se thắt
những bừng sáng và âm u
như tôi là dòng sông
chuyên chở phù sa về biển rộng
như tôi là gương soi
buồn vui theo nhan sắc.
Bằng hữu ném vào tôi
những rác rưởi không trút vào đâu được
có thứ là phân tươi
nuôi sự sống xanh màu
có thứ là gươm đao
cứa sâu vào xương tủy
có thứ là màu sắc
của lửa đỏ và nước xanh.
Gia đình ném vào tôi
những kỳ vọng và thất vọng
như mùa xuân và mùa đông
có khi tôi nở hoa và có khi tôi tuyết trắng
ai cùng tôi đi một con đường?
có phải chiếc bóng đằng sau và mặt trời đằng trước
trăng trên đầu là một nỗi riêng.
Quê hương ném vào tôi
những cánh hồng và những ngọn roi
như kỷ niệm và tương lai
nửa yêu thương nửa lạnh lùng
như đứa con ngoại tộc
vừa gần gũi vừa cách xa.
Tôi như chim én tưởng bay về mùa xuân
hóa ra chỉ là hải âu
sống lạc loài theo gió biển.
Không lẽ
mãi
tôi đứng giăng tay làm mộc?
Last modified on 07/11/2007 – 7:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC