THƠ

Hoàng Phủ Cương

 

 
 

 

 

 

Tinh Khôi

nối tiếng thở dài vào nhau
lấp đường nhăn trái đất

xô xuống những hình nhân bằng rác
tinh khôi      vừa
trĩu sương      áo mới
đầu lưỡi vị còn chua của lá

kéo nốt chùm sao vừa loé
núi thẳng đường chân trời
bạt
tiên tri ai xứ xứ cầm
lòng
giật mình
xô ngã giấc mơ vừa chớm.

 

 

Sông Trưa

bài hát trên sông trưa
đôi mắt đầu cá chết
ghì siết nhau
chảy xiết miên cầu
thu hẹp đường
giữa trưa
vừa nhớ
sự thực, còn không bỏ lại
tiếng quẫy cánh chim ngang
một chặp

bám vào không
lòng tay đầy cát
bến kia sân bát tràng lấm mỏi
vành cung hồng sót mưa bay
tiếng mông lung đường xế,
về chiều
lay thức bụi
ấm hơi
tàn giấc.

 

 

Khoảng Cách

Ánh sáng mở ra đôi cánh gỗ
Nhựa rút từ nguyên lòng đất
Thớ mới tạo hoa
Quả im khuya mật
Chim bay lòng cửa ngang đóng chặt
Níu mãi đường quen
Bịt mắt ngồi bên lòng vực
Bóng tối cành cây hắt dội lưng trời
Bờ bến cuộc phiêu lưu tìm bóng
Gỗ thức cùng đêm
Vui cùng đá.