gửi nguyễn phan cảnh
1.
chẳng ai nói với tôi
trừ những con đường
trang sách đời: tinh khôi
mỗi mùa một bài học buồn, vui rất mới
tình yêu dậy ngọn đèn/bàn/ghế trống tập hát
bài ngợi ca niềm lãng quên
tình yêu, đường xá, ghế, bàn, ngọn đèn, đêm tối:
hát cho tôi nghe
bởi chúng thấy tôi
chính là niềm lãng quên lớn nhất
2.
chẳng ai gọi tên tôi
trừ gió, lá
chó, mèo
chung cư/xa lộ/giầy dép/áo quần nhơ bẩn...
tình yêu dậy tôi ôm/ấp/cầm/nắm
tình yêu ấn vào tay tôi
chiếc gậy trắng của người mù
bảo tôi: này anh ngốc
hãy lên đường bằng những mông muội của mình
bởi trái tim là gò mộ cuối cùng
(sau gò mộ thai nghén mọc lên từ bụng mẹ)
3.
chẳng ai vuốt ve tôi
trừ hàng cây
ven đường dẫn về kiếp mộ
tình yêu dậy tôi ngắm nhìn
bóng mình
âm bản nhân dạng
thẻ lên tàu tốc hành
với vận tốc ngang bằng ánh sáng
4.
tình yêu bảo tôi
lớp học chiều
chấm dứt
chẳng ai chia tay tôi
trừ chiếc bóng
với vận tốc gấp đôi ánh sáng
biệt ly câm
như tội ác và lòng phản bội
di truyền trong em
dậy tôi
điều bản thiện
9.94
HOME