CHỢ

Đặng Đình Hưng

 

 
 

 

 

 

Lần này không ngồi ỡ jữa chợ, ồn. Anh lui vào một quán không nhìn
thấy,  mà từ  quán nhìn  thấy các  dòng đi - xe - người - những  cái rổ
rá - mớ rau - như thể một fông động.Thú, cực thú! có lúc mải ngắm
và nếm (nếm là đích) anh quên khuấy một cái chén trên tay.

Nếm cả một  cái chợ không fải chuyện  dễ. Fải có một động  cơ cực
mạnh: Thèm. Có thèm mới ăn được. Kiểu nhà thơ, người ta ăn tái.

ăn tái bình minh
ăn tái buổi chiều
ăn (ràu rạu) cả mặt trời (1)

kiểu người thịt, người ta ăn mâng

đi anh
mâng
thứ bảy... jờ dâng
mâng lại mùa mâng

mâng/ cần

Con sông quên
Con sông lên
quên hết đợi chờ

Anh cảm thấy  bất lực. Không phải thiếu thèm.  Ngược lại, thèm cứ
chồm. Mênh mông!  Không điều khiển được. Chợt -  thu gọn lại - một
thèm bé -  bé da diết: một mùi  hương tóc. Tóc cả thảy  bảy loại:
ngắn - dài vai  - tóc óng chanh bồ kết - tóc  mồ hôi nức nở (vuốt
cho em) - tóc đêm nhòe dưới vòm đèn.

Hương trời tóc - thở tóc - jật mình! hương người.

Nhưng, tìm tóc fải con sông quên. Anh đi quên. Thế là vào cơn thể
ngiệm.

Có người bảo  đây là cơn thể ngiệm  số 7. Thực ra, anh  không đặt
tên đánh số. Cứ chồng đống lên  nhau các cơn khác nhau. Cơn trước
chưa xong, tiếp ngay cơn sau, kể  cả các cơn cũ cũng tấy lên cùng
dự. Bởi  thế, ai hỏi, anh  chỉ nói: Thế, thế.  Không đánh số được
cái thèm.

Kể từ buổi một dúm nguyên âm ă  ấ ra đi, chưa bao jờ anh thấy fức
tạp hơn  cái cơn thể  ngiệm này -  cơn thèm. Thèm  tổng hợp, đóng
cục, đem cắt ra  bằng cái fích tự vị, không được.  Lại còn là một
lao động nhọc mệt cần sự phối hợp  của toàn bộ ngũ quan, kể cả cơ
bắp. Mà  thú vị, thèm  đi, thèm lại.  Một cực thèm  có thể tới ba
lần. Có khi hàng ngày (2). Điểm  cao của thèm có khi chụm lại tất
cả các thứ  thèm: ăn - nghe -  nhìn - ngắm, chẳng hạn  ăn một quả
chuông buông jờ...

Công việc phức tạp. Anh lại fải ra chợ.

1. Lune atroce – soleil amer (Rimbaud).
2. Cơm.

 

 

 

Last modified on 07/11/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC