BÙI GIÁNG, MỘT HỒN THƠ BỊ VÂY KHỐN

Thanh Tâm tuyền

 

 
 

 

 

 

Đối với đa số, Bùi Giáng là một nhà thơ điên. Không nhắc đến bọn tục, bọn tỉnh, bọn khôn  suốt cả đời chẳng một giây  nào thèm thơ đến tuyệt vọng, nói ngay những người quí ông -  nhìn được ông như một thiên tài, thiên tài tự hủy ghê  gớm nhất của thi ca VN hiện  đại - nhiều khi cũng né tránh, chẳng dám bước hẳn vào cõi thơ ông, hoặc có bước vào thì cũng lối chân trong chân ngoài, mắt trước mắt sau, cười cợt vui đùa hay nghiêm trọng lố bịch, tưởng như thế  là làm thuận ý, vui lòng nhà thơ - người bầy trận vui đùa nghiêm trọng và ta nên chiều người.

Chính thái độ  của những kẻ yêu thơ  ông, những kẻ ghét ông  chẳng đáng nói, càng khiến ông phát bẳn, càng khiến ông phát điên (điên tiết), càng khiến nhà thơ thêm lạc lõng,  một mình một cõi càng đẩy ông tới chốn hoang vu bờ bãi, chơi với beo, với gấu, với châu chấu, chuồn chuồn.

Không. Bùi Giáng  không điên, ông là một nhà  thơ sáng suốt cực kỳ. Ông là một nhà thơ ngộ. Đừng hiểu chữ ngộ trong cái nghĩa đơn giản của đạo giáo, Bùi Giáng sẽ nhăn mặt nổi quạu, ông có thể sẽ tông cửa chạy tuốt xuống Biên Hòa ngay lập tức. Hãy để cho  tiếng ấy phiêu bồng từ Nam chí Bắc qua mọi nghĩa có thể có: (ngộ  dại, giả ngộ, ngộ quá ta, ngồ ngộ, ngộ không, ngộ nhận, ngộ độc...)

Từ buổi đầu Bùi Giáng đã nói:

Tôi chấp nhận trăm lần trong thổn thức
Tôi bàng hoàng hốt hoảng những đêm đêm
Tôi xin chịu cuồng si để sáng suốt
Tôi đui mù cho thỏa dạ yêu em

Tôi tự nguyện sẽ một lòng chung thủy
Qua những lần buồn tủi giữa đảo điên
Thân xương máu đã đành là ủy mị
Thì xin em cùng lên thác xuống ghềnh

Em đứng mũi em chịu sào có vững
Bàn tay bưng đĩa muối có chấm gừng
Tôi đã nguyện yêu trần gian nguyên vẹn
Hết tâm hồn và hết cả da xương

Xin yêu mãi yêu và yêu nhau mãi
Trần gian ôi! cánh bướm cánh chuồn chuồn
Con kiến bé cùng hoa hoang cỏ dại
con vi trùng cùng sâu bọ cũng yêu luôn

Còn ở lại một ngày còn yêu mãi
Còn một đên còn thở giữa trăng sao
Thì cánh mộng cùng tung lên không ngại
Níu trời xanh tay với kiễng chân cao

Bùi Giáng đó, Bùi Giáng  của Mưa Nguồn bát ngát  mặc dù những đảo điên  không ngớt, còn nguyên vẹn đến giờ nếu chúng ta gặp ông đúng lúc.

Muốn gặp Bùi Giáng hãy  ngao du theo dấu chân ông để  lại, hãy đánh mất mình trong cuộc Lữ, hãy chịu cuồng si để sáng suốt. Nghĩa là hãy thơ mộng như ông.

Chẳng khó lắm đâu.

Hầu như ông đã mở sẵn những cửa mời gọi kẻ đồng điệu.

  "Thơ  là cái gì  không thể bàn  tới, không thể  dịch, diễn thì được. Người ta có thể diễn tả  một trận mưa rào bằng lời thơ. Thì  có lẽ muốn diễn tả một bài thơ, người  ta chỉ có thể phát động một  trận mưa rào, hoặc moat cơn gió thu. Mà muốn thực hiện  sự đó, thì ngoài việc làm thơ ra, con người  không còn phép  gì khác. Thế  có nghĩa là  muốn bàn tới thơ, diễn dịch thơ, người ta chỉ có thể làm một bài thơ khác.

Người xưa am hiểu  sự đó, nên họ chỉ vịnh thơ,  chớ không điên rồ mà bàn luận về thơ. Người đời nay trái lại, họ buộc phải luận thơ có mạch lạc luận lý, không được "bốc  đồng", vịnh lăng nhăng. Cái chỗ ngu si đó là điều bất khả tư nghị vậy.

Thơ tôi làm  chỉ là một cách dìu  ba đào về chân trời  khác. Đi vào giữa trung tâm bão giông một  lúc thì lập thời xô ngôn ngữ thoát ra, phá vòng  vây áp bức. Tôi gạ gẫm  với châu chấu, chuồn chuồn, đem phó  thác thảm họa trần  gian cho chuồn chuồn  mang trên cánh mỏng  bay đi.  Bay về  Tử Trúc   Lâm, bay  về Sương  Hy Lạp,  ghé Calvaire viếng thăm một vong hồn  bát ngát, rồi quay về đồng ruộng làm mục tử chăn trâu.

... Trong chiêm bao thơ về lãng đãng thì từ đó vần bất tuyệt cũng lãng đãng chiêm bao."

Không có  ai có thể nói  về thơ Bùi Giáng hơn  Bùi Giáng, bởi chẳng ai  ở đây đã sống thảm họa  trần gian thu trong thảm họa  hơn thơ ông. Chán chường thi ca mà cứ làm thơ hoài ấy là đạo vậy.

Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau

Đó là mở phơi hào hứng một thời - như Whitman, kẻ rỡn như ông già bơi đua cùng lũ trẻ và chịu thua lũ trẻ.

Đường sông bóng đổ cơ trần
Gẫm chông gai ấy ai từng đạp qua
Ghì môi cơn mộng la đà
Tiêu dao suốt cõi mù sa bên rừng
Nửa vời trăng mộng mông lung
Đường hoa nghi hoặc tháp tùng ni cô

Đây  là phiêu  bồng thơ  dại nhất  và sầu  u nhất  - như  Dylan Thomas.

Whitman kẻ mở,  Dylan Thomas kẻ đóng, một chân  trời. Kẻ say với lá cỏ, với  phố thị, với ta; kẻ  say với cơn chết, giọt  sầu, với huyễn hoặc.

Nhưng còn chúng ta? Chúng ta nghĩ gì về thơ ông?

Đừng có nghĩ,  hãy buông mặc theo ông, như  ông từng buông mặc trong trận đồ kẻ  trước. Ông luôn luôn nhắc  bảo nơi ông là những  bóng vang ai khác. Và ta hãy là bóng vang của ông.

Hãy để ông nghĩ cho chúng ta về những gì chúng ta có thể nghĩ tới và cả những gì chúng ta không thể nghĩ tới.

 

 

 

Last modified on 07/11/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC