THƠ

Trịnh Y Thư

 

 
 

 

 

 


BÓNG TỐI

Đường em đêm lầy trơn. Bóng tối
Chụp lên vai mù tỏa con lộ đen
Tôi bắt gặp tôi lần mò giữa
Hố sâu mê hoảng. Trước mặt
Những con đường vun vút về đâu

Gió quất ngang mặt. Tóc rũ thẳng
Hạt mưa quay quắt dưới mái hiên
Em ở trong kia đèn thắp đỏ
Tôi đứng ngoài này bóng tối câm

Bóng tối như đất trời vô lượng
Bóng tối niềm cô độc
Như dao nhọn chém ngang

Bóng tối tôi đằm đằm. Và trong đó
Mọi bất hạnh trở thành
Định mệnh của nhau. Khoảng cách
Nghìn trùng khác gì đâu với
Cận kề gang tấc

Em hãy thiết tha với cuộc sống
Như thể sáng mai thần Atlas
Sẽ ngủ quên để khối tinh cầu này
Giạt về cõi huyền tẫn xa xăm
Nơi đó bóng tối đời đời
Và tình yêu vĩnh cửu

Tôi buông trôi vào bóng tối em
Những bước lầy trơn nghiệt ngã
Dưới bóng tối em tôi nằm im
Nghe tiếng tim mình thong thả
Vì tôi biết đó chính là
Mô phần tôi được tiên tri

 

 

DÒNG SÔNG TÔI

Ẩm ướt đôi khi cũng thú vị
Bầu trời ướt làm tôi lười biếng
Môi em ượt làm tôi nao nao

Tôi có trái tim luôn ẩm ướt
Của riêng tôi bốn mùa ướt sũng
Và tình ái làm tôi vêu vao

Tôi hấp hối niềm câm lặng em
Như âm vọng hút sâu từ miên viễn
Một ngày qua đi một ngày chịu tội
Chỉ còn chiếc bóng đổ dài

Niềm cô độc như tiếng chim kêu
Lạc mất rừng xanh. Tôi con chim
Không cất nổi tiếng kêu dù biết
Đang bơ vơ giữa đêm trắng

Âm vang châu thổ. Ngó
Xuống rừng trảng thâm sâu
Tôi sống đời bức sinh
Mặt biển xanh u hình câm nín

Và tôi đợi bóng đêm
Những đêm trời ẩm ướt
Ban xuống tôi ảo giác cuộc đời
Như dòng sông chảy miết.

 

 

MƯA BUỔI SÁNG

Mưa lất phất. Bên bờ rào
Ngọn cỏ ướt nằm côi cút
Cánh hồng nhớ bàn tay
Rũ chết từ đêm

Anh hồi tỉnh. Từng giọt
Mưa âm thầm len vào da thịt
Đọng ở nơi buốt giá
Như mũi kim xốc mạnh

Còn xanh những đời cây trái
Trong nỗi mênh mông co ro buổi sớm
Thoi thóp trên vòm cây phong

Anh cố tìm chút nắng cố nghe tiếng chim kêu
Nhưng đành như chàng Orpheus dưới ngục môn
Nhìn em biến thành tượng đá

Chỉ còn lại niềm hiu quạnh
Dằng dặc và không sao trốn thoát

Ý nghĩ đầu tiên của ngày
Rơi xuống vũng nước lầy
Tan biến thật nhanh
Hòa loãng vào sương sớm

Và anh van nài với thiên nhiên
Đừng bao giờ
Có một ngày
Như buổi sáng hôm nay.

 

 

 

Last modified on 07/11/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC