THƠ

Thường Quán

 

 
 

 

 

 

GIỜ HẸN

tặng Mai Thảo

Giờ hẹn với biển tối
kẻ nào quên đội nón ra đi buổi chiều
Hàng bạch dương gió đã dọn hết lá
đâm rễ ngược

 

 

DƯỚI ĐÁY

Dưới đáy hồ những thân rùa trăm năm
và lịch sử
Dưới đáy hồ những cánh tay rễ đâm trồi ra từ đất mục
sống sót
tôi đi tìm một viền mây sáng
và nhớ
một đáy biển
những bạn hữa
an nghỉ.
 

 

 

DỌC BÌA MỘT CÁNH ĐỒNG

Tiếng chó sủa trong đêm buồn bã
Đêm tối không tiếng chó sủa còn buốt lạnh hơn
Dọc bìa một cánh đồng những chiếc quán làm tôi run rẩy
Sờ vào cổ.

 

 

PETRARCH

Đá. Mặt trời. Những cánh đồi khô của Ngày,
Vết thương một móng ngựa hở miệng
Bầu trời xanh khô, cơn khát một biển muối
Dấu tích những sông lạch lưu ngấn.

Cát, chạy mãi kẽ chân về vắng mặt,
Trận Dịch Đen: tất cả trong miệng ngoác của gió
Và lửa, chiếc đuôi sao chổi

Còn cháy. Sau những cánh đồi khô - Laura
Đá. Đôi mắt còn cháy
Như tên gọi, cứu rỗi, dữ dội, không thể né tránh,
Như nước tối.

 

 

NARCISSUS

tôi sợ hãi những màu hoa không để lại bóng
những nét đẹp chứa mầm tàn phá
trong những người đàn bà

tôi sợ hãi những con thú tật nguyền
trong những người đàn ông

nhưng bây giờ, trong khoảnh khắc tịch lặng
trong nước, hãy cho tôi mở mắt:
một thể dạng, được say đắm.

 

 

ICARUS

Bay
lên không
nhờ một đôi cánh
sáp mà bằng bầu không
trong thân thể và sức
kéo một mặt trời
của rễ xanh gió
đắng sự buông
thả tới thiêu
đốt hủy
hoại.

 

 

 

Last modified on 07/11/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC