TRÊN CHUYẾN TÀU,
CHẲNG MỘT AI BƯỚC XUỐNG
Rồi chuyến tàu quăng neo, đỗ từng thế kỷ
Mỗi chúng ta, chẳng một ai bước xuống.
Chẳng một ai
Dù tháng năm đổi màu tháng chín
(Tháng chín đổi lại tháng năm)
Chiều ụp xuống cổ khan
Đành hát ngao trên thanh quản gió
Đế quốc trăng sao, đế quốc vĩnh viễn
Cuộc tình nở hoa trong bệnh viện
Như thế được chăng
Kẻ chết đọc điếu văn với bàn tay run
Là bài thơ trên hàng nến
Đừng trả giá đóa hoa
Như trả giá cuộc tình
Như trả giá thi sĩ
Đóng cửa hàn lâm viện tương lai
Vì ngày mai chẳng bao giờ tới
Ném hòn ngói ra khỏi giấc mơ
Đẩy phiêu du
Thành sự thật
Đẩy tới tận cùng ngày. Đêm vấp
Đêm muộn mằn
Vang tiếng giở trang
Trả lại bài thơ: Tấm vé cho thi sĩ
Chuyến tàu quăng neo, đỗ từng thế kỷ
(Biển không đáy và chiếc neo vô dụng)
Mỗi chúng ta, chẳng một ai bước xuống
Chẳng một ai
MÙI HƯƠNG CHÁY GIỮA HÁNG
Em bước trong nắng hanh
Mùi hương cháy giữa háng
Mọc lá
Rễ
Ngược chiều
Ánh sáng
Bóng tối
Nỗi chết
Sự sống
Ánh sáng đâu lưng bóng tối
Nỗi chết đâu lưng sự sống
Em đâu lưng anh
Ráo riết những đường gân
Những đường gân mỏng manh
Trên mô hình thân thể
Những đường gân bê tông cốt sắt
Giữa háng em dựng lên
Khải hoàn môn cao ngất
Rồi nhân loại sẽ phục sinh
Rầm rập diễn binh
Những dàn kèn vĩ đại
Em bước trong nắng hanh
Mùi hương cháy giữa háng
LẬP NGÔN
Có thể gọi căn phòng mới xây:
Hầm trú
Bốn bức tường vây
Chiều phai mãi
Cửa sổ nhìn đêm
Chỉ còn bóng tối là vĩnh cửu
Mỗi đời sống
mỗi hầm trú
mỗi mật khu
Tôi ám sát thủ tiêu
mọi niềm hy vọng
Phát đầu tiên
cũng là phát ân huệ
cuối cùng
Đứng lại
Giơ tay lên
Các bụp
Rễ chỉ dài ra trong đêm tối
Tôi cần bóng tối để làm thơ
Ai đó, tắt đèn đi
Chỉ còn bóng tối là vĩnh cửu
VÀ ĐÊM LẦN NỮA
1
Đêm xanh bật khóc không thành tiếng cuối thế kỷ màu trăng rỉ sét khúc Polonaise. Có bước chân ai rượt đuổi trên mái ngói tìm chiếc bông tai. Thời gian lật ngửa bàn tay men chếch chóang tự bao giờ chẳng biết. Kỷ niệm, miếng mật ngọt kiến tha. Thơ từng đoạn khoán trắng cho cơn ho mạch máu không lớp lang. Cửa sổ vòm trời nhấp nháy nhịp sao cuộc giao tình bí mật. Nhạc cầm tinh nhớ mãi. Cảm xúc như máu ứa muốn nuốt sống nuốt tươi. Đêm vắt chanh vào ly nước mát đêm lăng loàn khát vọng đêm luồn sâu mạch lươn.
2
Anh phi thân trên ngọn đời hùng vĩ. Tuổi thơ ấu qua đi như nhổ chiếc răng đau. Hòn đá chìm dưới giòng sông hắc ín ngoằn ngòe. Ở phương đoài chắc xoài nhiều lắm. Lủng lẳng trái cây đã xa tầm với ngó xuống mặt hồ khói nhang. Không còn chiếc đầu lâu nào trong lâu đài. Không còn ai giữa trần ai. Đừng tru tréo đừng sợ hãi. Người nằm trong nhà táng đợi hỏa thiêu bởi thế giới không còn chỗ. Anh nhìn vào mắt em. Đó tình yêu, tình yêu phù dập ngón chân.
Last modified on 07/11/2007 – 7:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC