THƠ

Khế Iêm

 

 
 

 

 

 

 

CHẤM PHÁ

phố và nhà
phân hóa giữa xám và trắng

chập choạng nét gẫy trên đôi mắt đã quầng thâm

tím
tím than

ngồi như đá

 

 

CÂM

hình nộm
(bằng rơm)
dang tay ra

đừng bao giờ hỏi han gì về đời sống nhé

nếu nói không
sẽ biết thế nào là mồi lửa

câm như thóc
 

 

 

QUÁT THÁO

đã bảo đừng bao giờ sinh ra
khó nói thật

cùng lắm thì trầm mình trong dòng sông

quát tháo

quay lại với nhân gian

 

 

KỊCH MỘT GIÂY

bình minh
(lại bình minh)
nhắc tới là sôi ruột

mồi điếu thuốc
không cháy

chắc lưỡi
đằng nào cũng đã bị mắc bẫy

hiên mưa
hiu quạnh quá

khán giả đâu
ở ngoài kia kìa

màn
 

 

 

MÁNG RƠM

thời dở người
vào và ra
tối và sáng

cứ lầm lỗi và đôi co với thinh không

khe khẽ
đập vỡ cơn lãng du

thống thiết về ngày sinh nơi máng rơm

 

 

HAN RỈ

không có chút le lói nào
lúc mở cửa

lục lọi đồng xu cũ
rất cũ

khoác áo
động tác có thật

la toáng
bằng thứ tiếng đã bị han rỉ
 

 

 

TÌM KIẾM

tu hơi bia
đá chiếc lon ra ngoài

thốc tháo nốt nhạc rời
phân kịch hoang phế

tìm kiếm

cứ mờ mịt mãi rồi cũng có ngày phải sáng tỏ
về thuở khốn cùng
sống ngắc ngoải
cầu bơ cầu bất

lóc cóc

vẫn biệt vô âm tín

 

 

 

Last modified on 07/11/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC