NẾU PHẢI TÌM MÌNH
Nếu dân tộc mình cực đoan trong tinh thần độc lập
Chắc xưa Lý Thường Liệt không thể vừa đánh quân Tàu
vừa làm thơ bằng chữ Hán
Nay con cháu ông quên cả chữ Hán chữ Nôm
Họ viết thơ tình
Bằng mẫu tự La Tinh từ các ông Cố Đạo
Nếu không ra ngoài biên giới
Chắc Nguyễn Du không thể nghe ra tiếng sóng Tiền Đường
Ta cũng biết đâu những câu lục bát đoạn trường
Chảy theo đời của Thúy
Nếu ông cha ta khép kín tâm hồn
Chắc Khổng Tử đã không thể vào trong Văn Miếu
Thành tượng đá sống lâu ngàn tuổi
Đã đậm màu sông núi.
Xưa huyền thoại mẹ cha đã có trăm con
Nay trăm con không còn là huyền thoại
Đứa vô thần đứa thấm đầy Chúa Phật
Thậm chí, mặc dầu, những kẻ gì đâu
Có chia năm xẻ bảy
Tôi cũng thấy bình thường
Họ cũng là thịt xương từ cha mẹ mình đấy.
Nều đất đai mình thuần nhất
Sao vẫn ướt dòng lệ Đồ Bàn
Dòng máu ta có thể phát nguyên từ sông Mã sông Hồng Cửu
Long hay sông Dương Tử
Chảy ra tới những hòn đảo Thái Bình Dương
Ta có thể là mảnh Bách Việt, mảnh Thượng. mảnh
Kinh, mảnh Thài, mảnh Chàm, mảnh Kampuchea,
mảnh Tàu, mảnh Mã.
Tôi sinh ra là người Việt, sống như người Việt và cũng
mong được chết như người Việt
Nhưng căn cước của mình
Chẳng bao giờ rõ nét.
Nếu mai này được hôn vào đất
Hôn mẹ cha đã mở tất cả mọi đường
Tôi biết yêu những con đường đi những con đường ở
Đất đã ôm hết thảy mọi nhà
Đất của lòng dân ta là mỗi khung cửa mở
Để cho đời có thể trăm hoa.
Ống Kính
Cái ống kính Hubble ở phi thuyền con thoi vừa lên cao
mở rộng
nó mới tìm ra
hai giải ngân hà
chín mươi tỉ ngôi sao cộng lại.
Anh vẫn còn khờ dại
nên thèm những chuyện trên trời
và nhớ cả những điều chưa thấy.
Bây giờ anh đã tiếc
tiếc mải mê đuổi bắt bóng mình
loanh quoanh chạy theo đuôi thế kỷ
khác chi những chuyện vô hình
quên trên cao còn bao điều kỳ dị
không biết trên trời
có bao nhiêu giải ngân hà chưa thấy.
CÁI BUỒN
Cái thân là một nỗi buồn
cái tên cộng lại nỗi buồn gấp đôi
nhưng buồn lại chẳng là tôi.
Last modified on 07/11/2007 – 7:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC