GỬI TRÁI ĐẤT

Rolf Jacobsen

 

 
 

 

 

 

(với lời chào bằng hữu)

Này Trái đất,  hãy lắng nghe đôi chút, chúng  ta có đôi điều muốn nói với mi,
– không phải là vì chúng ta có điều gì không vừa ý ở đây, đây là một chốn xinh đẹp,
có đủ nước, và không gian và khí trời dưới mái nhà,
chúng ta vùi mầm hạt dưới đất và chẳng mấy chốc vàng của chúng sẽ rì rào trên những cánh đồng.
Bởi chúng ta đã nhận được hầu như tất cả từ mi,
nào dầu lửa và biển tươi mát, nào len ấm vào mùa đông
nhưng chúng ta không còn được nghỉ yên ở nơi đây.
Có điều gì đó đã khiến chúng ta lạc hướng
và chúng ta xoay vòng tròn và chúng ta lo sợ mỗi ngày
về tất cả những gì có thể xảy ra.
Đó là  lý do tại sao  chúng ta hỏi mi  lúc này: mi đã  làm gì các sườn núi và biển?
Mi làm sao để  lúc nào cũng giữ được cân bằng  với chính bản thân mi, lúc nào cũng  vững vàng ổn định. Mi theo đuổi  quỹ đạo của mi trong không gian
không nhầm lẫn, không đi lệch chút nào,
lặng lẽ, chỉ có một mình sau ngần ấy quang niên của vĩnh cửu,
chỉ có tiếng thì thầm êm dịu của biển đi kèm
và tiếng gió băng qua rừng đôi lúc.
Mi luân chuyển nắng và gió và mùa xuân tới vào giờ đã định.
Tất cả những tính  toán của mi đều đúng, tất cả  những mô thức và hình thái của mi
đều trong trẻo như những tinh thể pha lê.
Đó là lý do tại sao chúng ta tới hỏi mi
mi đã làm cách nào.

Bởi thế là  cũng đã lâu chúng ta cư  ngụ nơi mi trong niềm  vui và nỗi muộn phiền
và chúng ta đã nhận được từ mi những gì chúng ta cần tới
ngoại trừ điều duy nhất này – sự cân bằng và bền bỉ,
sự bình thản không thể nào lay chuyển được của mi.
Phải, chính mi mi cũng thấy rõ là chúng ta đã ra sao,
chúng ta đã biến đổi thế nào sự sống thành cái chết ở khắp nơi mà chúng ta đi qua,
– những  nhà máy làm  việc ngày đêm  chế tạo những  vũ khí tuyệt diệt trong lúc  biết bao triệu người trong chúng  ta vẫn sống như thú vật,
trong đói khát và cùng khốn.

Những khu  nhà ổ chuột ở phía  đông và ở phía  tây tăng trưởng như một căn bệnh
và lúc  này chúng đã  vây bọc các  thành phố lớn  như một lớp  vỏ cứng, điều ấy chính  mi mi cũng đã thấy rõ và  chúng ta không thể nào chận lại mà không có những  dòng thác tàn sát, những địa ngục máu.
Mi kẻ dẫn  đưa các băng đảo ra  khơi, tới một vùng biển  độ lượng hơn, mi kẻ  đã khiến kế tiếp nhau  trong lặng lẽ mùa hè  và mùa thu, mỗi mùa vào giờ của nó,
mi kẻ đã làm  trào vọt mùa xuân như những ngọn  suối xanh sau cơn tuyết,
– hãy  cho chúng ta  mượn đôi chút  sự cân bằng  của mi, sự bình thản của mi,
như khi đêm trở thành ngày và khi thời tiết xấu rời xa trên những ngọn đồi,
mi cần phải giúp đỡ chúng ta vực dậy nhà cửa
đang đe dọa sụp đổ và đè bẹp chúng ta hết thảy.

Chúng ta tin chắc  rằng mi rồi sẽ tiếc nuối chúng  ta. Nơi đây có lẽ sẽ trở nên lặng lẽ.

Lạ xa và không một tiếng động trong lúc những cánh đồng mọc lên và hết mọi vùng biển đều trống rỗng.
– Và ban đêm mi sẽ nói gì với tất cả các vì sao
khi chúng tới chen chúc quanh mi
với những con mắt lạnh lùng của các vị giáo sư lấp lánh
sau những tròng mắt kiếng nghiêm nghị:
– thế nào, tới đâu rồi cái lồng ấp của chúng ta.
Cuộc thử nghiệm đã thất bại rồi ư?

(Trích Những Gì Viết Trong Gió, tuyển tập Thơ Rolf Jacobsen (1907 - 1994), bản dịch Diễm Châu, Trình Bày sẽ xuất bản, 1994).

 

 

 

Last modified on 07/11/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC