THƠ

Hoàng Phủ Cương

 

 
 

 

 

 

THỜI TIẾT

Vỗ rì rầm trí nhớ xôn xao
Cuối gian phòng tối
Gió và cánh lá đỏ
Thời tiết kéo nhau
Hè xa, nồm thổi
Viên sỏi ném vào lòng biển lạnh
Khuya, ai về không cho có đồng hành?

 

 

***

nằm xuống
không còn đập, ba lần
tương lai còn
chi quá
thở ngăn
xuôi bàn tay thuôn
biền biệt
áo đỏ nhìn
quan quạnh
nhiên

 

 

MÙA ĐÔNG

Chiếc ghế dài, cành cây, sương mù mùa đông
Nhắm mắt lại
Nỗi chết như điều kiện sống
Giấc mơ
Tựa tấm gương xa
Rain chưa kịp vỡ
Mỗi sáng soi thấy trăm khuôn mặt
Đỏ vàng lam chàm tím
Giấc sáng còn
Khua xanh sớm mai

 

 

HÔM XƯA

Tiếng lá khô thở rát
Chạy về bờ cát không băng
Linh cảm em mai còn đẫm ngực
Mưa ra chợt bớt phần
Thưa thớt tiếng chim kêu thầm chin tới
Mãi khuất đồng ca vọng tưởng
Đi âm cung nhớ thời dương thế
Chiều qua bờ khuất nghiêng mai
Đã còn hơi hôm xưa
Bữa về chia năm nay

 

 

 

 

1984

lột trần ra
hàng sắp
bàn tay ôm thói quen
nhạc trổi sẽ sàng
đi, đi tới
mai chờ cuối lối

chân ướt không
nhầy nhụa
đất, đất ơi, về không ôm chầm lấy
đầm lầy
khuya sao
thẫm
cho ai nắm bàn tay người khác

gửi đến anh những kỷ niệm đồng lòa
1984

 

 

 

Last modified on 07/11/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC