RÁCKEĐI?

Đỗ Kh.

 

 
 

 

 

 

 

Tôi vốn  không biết Kurt Schwitters  và các bạn Dada  nối dài của ông. Dada, trong  cái kiến thức phổ thông của  tôi (Trung học, nhưng mà cẩn  thận Đệ nhị  cấp, ngày nay  gọi là cấp  3), trong cái kiến thức này, vỏn vẹn chỉ có cái tròng kính một mắt của Tristan Tzara.

Và cái khách sạn ở Paris trên quảng trường Panthéon.

Cái khách sạn này, có lần tôi vào thuê phòng.

Tôi mở cửa sổ, chống tay thật chắc vào thành lan can sắt. Bên kia công trường, nắng lem vàng trên mặt tường thư viện Ste Geneviève, nắng lan  dài ra thư viện  Cujas, lốm đốm cái  cổng kềnh càng vào trường Luật. Tôi lãng mạn.

" Khách sạn  này, hồi mới từ  Zurich sang, Tzara hình  như có đến ở." Tôi nói với cô bạn gái.
" Tzara hồi nào, không phải Breton và Aragon sao?"
" Breton nhất định. Địa chỉ tờ  Littérature đặt ở đây. Thì Tzara đến tìm Breton ..."
" Cũng như Nadja vậy ..."
" Tzara từ Zurich sang ..."
" Zurich chán chết." Cô bạn đi vào phòng tắm.
" Ừ, chán. Mày vào đó làm gì vậy?" Tôi hỏi.
" Tắm." Cô bạn vặn nước ở bồn.
" Tao vào theo được không?"
" Mày tắm chung?"
" Không, tao chụp  hình." Tôi đóng cửa sổ lại,  với lấy cái máy. Tôi nói: "Nè, Man Ray."
Người Pháp có câu: " Kiến thức, cũng như mứt ướt (Khi có dịp, tôi sẽ đề cập đến cái lưỡng diện của  lừa tính ở Giordano Bruno) vậy. Có càng ít, (trên bánh mì) càng phải trét bê bết."

Ngay cả những  truyền thuyết về nguồn gốc của  chữ Dada, tôi cũng có thể kể được ba chuyện.

Chuyện đầu tiên, cũng là chuyện thông dụng nhất, là Tzara nhắm moat mắt (con mắt đeo kính) cầm chung  con dao rọc giấy với Hugo Ball, lật cuốn Petit Larouse ra chỉ đại vào một chỗ. Tôi không tin mấy, hai ông này cũng phải  có tài sao đó, chứ cũng con  dao rọc giấy, cũng cuốn Petit Larouse, tôi mở ra lần nào cũng chỉ vào những chữ đâu không. Médiale? Grapheur? Dextérité? Cứ thử xem, chỉ vào Dada đâu có dễ.

Chuyện thứ hai, lại càng khó. Theo lời chứng của Haus Arp thì lần đầu Tzara  thốt ra chữ  Dada là vào  lúc 6 giờ  chiều ngày mùng 8 tháng 2  năm 1916 ở Café  Terrase tại Zurich, trước  sự hiện diện đông đủ của gia đình Arp với mười hai người con lúc đó đều vô cùng kích thích một cách dễ hiểu. Nếu thật  vậy, để Tzara khám phá ra được chữ Dada, trước đó,  Arp phải có mười hai  người con đã. Ai đã  có con rồi thì biết, đâu có dễ.

Giải thuyết thứ ba là một hôm Lénin (vâng, nhà cách mạng) được xem ở Zurich một buổi diễn  hài do Tzara và đồng bạn tổ  chức. Ông lăn ra cười, vừa (đen  đét) vỗ đùi, vừa thích chí  kêu to: "Da! Da!", có nghĩa là "Được!  Được!" Giải thuyết này, dĩ nhiên  khỏi bàn. Tuy vậy, nếu mang ra mổ  xẻ, thì lúc đó là lúc nào?  Năm 1916, đến tháng 6 Lénin mới viết xong "Đế quốc Chủ nghĩa, giai đoạn tột cùng của Tư bản Chủ nghĩa." Ông đến Cabaret Voltaire (khai trương vào tháng 2) khi đang soạn chương mấy? Hay là ông dừng chân giải trí trên đường từ  hội nghị  Zimmerwald (vào  tháng  9  năm 1915)  đến hội  nghị Kienthal (tháng 4, 1916)? Hội nghị Zimmerwald có 38 người tham dự và Kienthal có 44 người.  Sự khác biệt sáu người này là  những ai, có phải là Lénin gặp được trong  nhà hát của Hugo Ball vào lúc  ông vỗ đùi (và sau đó rủ đi cùng)  hay không? Lúc đó, Trotski ở đâu,  và lập trường với hai chữ  trên ("Da! Da!") thế  nào, sao không thấy  nói? Thật là rối rắm.

Về phần Tzara,  chính bản thân ông ta  có viết: "Người ta được  báo chí cho biết là giống người da đen Krou  gọi cái đuôi của một thần bò cái là: DADA. Khối  vuông và bà mẹ ở  một vùng nào đó nước  Ý Đại Lợi: DADA. Một con  ngựa gỗ, vú nuôi, sự xác  quyết kép bằng tiếng Lỗ Ma Ni và tiếng Nga: DADA." Nhưng tuyệt  nhiên tôi không thấy ông ta nhắc đến mười hai người con của Hans  Arp, cái đùi của Lénin hoặc tự điển Petit Larouse ở chỗ nào.

Dầu gì, thì đây liên hệ gì đến ông Kurt Schwitters ở đầu bài? Liên hệ  hay không,  thì tôi  cũng đã  phét được  chuyện tôi  vào khách sạn (Hôtel  des Grands  Hommes) ở  Paris (9,  Place du  Panthéon) thơ mộng. (Xin đọc lại lúc nắng bám vào lem nhem những gạch tường thư viện đại học ố vàng và  cổ kính) với bạn gái và chụp  hình nàng cởi truồng trong phòng tắm một cách dõng dạc và cứng cỏi chứ không phải là lắp bắp. Thứ  hai, là  tôi cũng  có từ  điển Petit  Larouse (ấn  bản 1990, Paris). Và liên hệ hay không, lý do chính là ông Schwitters, tôi đã không biết thì tôi nói gì bây giờ?
Tôi chỉ còn  cách phết qua phết lại, trét  ra cho đều, thật nhiều và trang trọng  (đoạn văn Tzara ở trên, xin  lỗi, được trích rừ Tạp chí DaDa, số 3, 1918 xuất bản tại Zurich, địa chỉ liên lạc số nhà 28, Seehof  Schifflande, lầu mấy không  thấy đề.) Thay vì  "Lấy điểm khởi  hành từ  Khách sạn  các Vĩ  nhân, công  trường Panthéon nơi (Breton) ngụ khoảng  năm 1918" ("Nadja"), trở lại  lúc đầu và tạm quên cô  bạn hồi nãy,  để cho cô  ta tắm yên  thì tôi được  đọc bài "Rakedika" trên một tạp chí hình như giờ đã đình bản, như sau đây:

Rakedika
(Nguyên tác)

Rakedika
Rakedika
Pappaki
Rakedika
Pappaki
Pekrrrrr
Rakedika
Pekrrrrr
Orrrrr
Umta
Umta
Orrrrr
Pekrrrrr
Rakedika
Off

Kurt Schwitters (trích Merz)

Kèm theo bài thơ,  hay là trên một tạp chí khác  (đây chứng tỏ tôi đọc nhiều tạp chí) tôi nhớ có vài ba bức hình của Schwitters đang phùng mang trợn mắt ra ngâm. Chi tiết này chẳng phải là vô nghĩa. Vì nhìn  thấy ảnh của  nhà thơ tôi  mới phỏng đoán  được đây là thơ đọc.

Ráckedika
Rákedika
Ráckedika
Bápbaki
Ráckedika
Bápbaki
Becờrờrrrr
Ráckedika
Becờrờrrrr
Orờrrrr
Umta
Umta
Orờrrrr
Becờrrrr
Ráckedika
Óph

 (dịch tặng Hoàng Hưng)

Tại sao lại  phải "dịch"? Chẳng lẽ là tôi  diễu. Tính tôi nghiêm trang (những  người đọc nhiều-tạp-chí ít  khi nào lại diễu),  tôi phùng mang trợn mắt mà xác định. Dịch (?), - ở đây phiên âm (?) – trước tiên bởi vì là  một thái độ. Ai cũng biết, như  người Tây phương nói, "Dịch là phản." Với tôi, nói nhè nhẹ, dịch là dựa. Trường hợp bài thơ này, hẳn lại dựa hơi.

Dĩ nhiên,  đây thuộc loại thơ  có thể thưởng lãm  bằng nguyên tác (tiếng Đức?)  Bỏ qua cái chuyện  tôi mạo muội (tôi  biết gì tiếng Đức mà dịch thơ Đức nhưng có mấy người biết tiếng Hán đâu mà ai cũng vẫn  dịch thơ Đường?), bỏ  qua chuyện này (và  bỏ qua chuyện nếu không có dịch  thì làm sao mà có dựa) thì  nguyên tắc, nếu không đụng vào, sẽ nhấn mạnh vào mặt  viết. Đằng này là thơ đọc. Do đó, "Rakedika" sẽ được cảm nhận một  cách khác với "Ráckedika", cái khác giữa  chữ và  âm, chắc  là không   khỏi không  có chủ  í của  tác giả. "Rakedika", tuy vô nghĩa (?), nhưng  ở nguyên văn ngoại ngữ đã có vẻ thanh lịch. Với chữ "Việt", lại  có thể mang thêm phần bí hiểm gì  đó (mời  mọc và  lôi cuốn)  của văn  hóa nước  ngoài. Thí dụ, nguyên tác Pekrrr đối với Becờrờrrr chẳng hạn.

Pekrrrr

có thể tôi còn uốn lưỡi

Becờrờrrr
Nè, tôi đang lè

Vì vậy, chắc "Becờrờrrr" phải trung  thành hơn với tác giả trong cái tinh thần của ông ta.

Hoàng Hưng có nhận  xét: "Nhiều người đến lúc này tuy  dè dặt không dám chất vấn: một bức tranh trừu tuợng  có ích gì nhỉ, vẫn rất gay gắt đối với những bài  thơ mà họ không thấy rõ mục  đích thực dụng. " ("Thơ mới và thơ  hôm nay", Hợp Lưu số 13.)  Điều này, nhất định áp dụng  vào trường  hợp của  ta. Nếu  giờ, chẳng  ai còn nghĩ tranh Jackson Pollock chẳng hạn  là một em bé ba tuổi vẽ  thì vẫn còn không ít người có thể cho rằng bài thơ trên chắc là thí dụ của cháu bé tôi làm ra. Biết con  không ai bằng cha mẹ, tôi khẳng  định, mức độ này, con tôi, còn xa. Cái lè lưỡi của  nhà thơ, không phải là cái lè lưỡi của thằng bé (với lại, nó chỉ mới có hai tuổi rưỡi thôi mà.)

Sau Thế chiến Thứ nhất (như vậy là tôi nhất định không có dịp nói về con lừa hai mặt của ông  Giordano Bruno), giữa Berlin hùng hồn nối dài  Vị  lai  Chủ  nghĩa  với  Grosz,  Heartfield và Cologne "ngờ nghệch"  Dada (Arp,  Ernst, Fick),  Schwitters một  mình "ẩn cư" ở Hanover lập ra phái "Merz." Ông dựng  Merzbau, đồ án duy mĩ của một tác trình nghệ thuật lù xù toàn  diện, đong đưa giữa tình cờ hiện thực và chính  xác tuyệt đối của xây dựng  chủ nghĩa. Merz là gì, tôi chẳng hiểu tuy là đọc lại  câu vừa rồi tôi nghe thấy cũng khá kêu  (cách dùng  "lù xù"  và "đong  đưa" cân  đối và  bóng bẩy  í nghĩa.) Để thêm trang trọng "gồ ghề", bên cạnh các tên Heartfield và Grosz còn  phải kể thêm Hausmann và Hoch,  cũng như cạnh Hans Arp, Max Ersnt  và Wilhem Fick còn có  Theodor Baargeld, Heinrich và Angela Hoerle, Otto Freudlich và Franz Seiwert.
Schwitters thì ở giữa.

Như Hanover  giữa Cologne và  Berlin và Zurich  giữa Kienthal và Zimmerwald (xem lại đoạn về Lénin),  Thụy Sĩ ở giữa Âu châu, nước Đức ở giữa Ba Lan và Hoà Lan và ở trên Thụy Sĩ, Bruno ở trên giàn hỏa và con lừa thì kéo xe.

Merz (xà lù!)

Chắc là phải dùng đến cái thuật kiểu:

"Trăm năm trong cõi người ta
Mua vui cũng được một vài trống canh"

tôi mới có thể đường hoàng mà  kết luận rằng sau "Tôi sẽ lấy điểm khởi đầu từ Khách sạn các Vĩ nhân, quảng trường Panthéon, nơi tôi ngụ khoảng 1918"“ sau khách sạn Kì Sphinx  (Đại lộ Magenta), nhà hàng  Delaborde (bến  Malaquais) và  quán nước  Zimmer ( trạm tàu điện Alésia) thì

"Cái đẹp chỉ có thể quằn quại."

Để mà nhấn mạnh, ngoài từ điển Petit Larouse ấn bản 1990 như đã thấy, tôi còn có dưới tay quyển  Nadja của Breton vần theo mãi từ những thuở tú tài (về Giordano Bruno tôi hẹn một lần sau.)

"Khi tôi tìm ra,  chữ Merz tự nó không có nghĩa  gì cả... Merz là tự do... Khỏi tất cả mọi ràng buộc... Tự do, không phải là không có tự chủ mà chính là kết quả của một kỉ luật thép."

Nếu Merz chẳng rõ nét ("quằn quại") hơn, cũng không sao. Chẳng sao hết, ta cũng đã  có dịp "nghe" một bài thơ nằm  ngoài quĩ đạo quen thuộc của nền thi  ca Karaoké - nghĩa là thi ca  đã được từ Lí Bạch cho đến Đinh Hùng  điêu luyện để cho ta chỉ cần  nhìn lên màn ảnh đánh vần theo và trình diễn.

Thà thế,  Merz gì, Ráckeđika tôi  trộm nghĩ, Ráckeđi, Ráckeđiđâu, thà thế đi, thôi đi (Ka?), vẫn còn hơn là Karaoké.

Cước chú
Giordano Bruno (tuy ngoài đề) nhưng là  người quen của tôi từ lúc tôi còn ở quận 14, Paris, cứ phải  đi ngang con đường nhỏ mang tên ông mỗi buổi chiều. Tôi quen chỉ có vậy, nhưng cách đây hai năm, nhân dịp vào tiệm  sách bên Pháp, khu vực Khoa  học Nhân văn" trên góc bốn dành cho "Triết  Lí" tôi thấy những ba quyển liên  hệ đến ông. Là người chịu khó, tôi đứng tại chỗ đọc  hết ba cái bìa sau. Độ một tuần sau đó, ăn tối  tại nhà một người bạn, khi vấn  đề hết sức quan trọng và thời sự của tư tưởng này được mang ra bàn (cơm) tán, tôi nhờ đức tính cần cù vừa kể mà gật gù cũng góp được một vài câu.
Tại sao tôi mang  chuyện này vào đây là vì, thứ  nhất, tôi là trí thức. Thứ  nhì, tôi tính, độ  hai năm, từ nhà  sách Pháp đến tiệm phở Bolsa cũng còn sớm, vậy tôi lại là trí thức hàng nhanh!

 

 

 

Last modified on 07/11/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC