THƠ

Thái Tuấn

 

 
 

 

 

mm

Rạng Đông, sơn dầu, 1996, 73cm x92cm

 

SÁNG TẠO

Tôi vẽ một bức tranh
Cũng không khác, khi anh
vòng tay ôm người đẹp
Ý mong lung chưa thành.

Ý niệm của yêu đương
Hình thành là chiếc gương
Anh soi mình. Trong đó
đời muôn vạn mảnh đường.

Tôi tự đi tìm tôi
Trong tiềm thức xa xôi
Tạo muôn từng vũ trụ
Mong hiểu thêm con Người.

Và nếu trong bức tranh
Anh không tìm được anh
Tìm tôi chi cho mệt
Bằng lòng: một màu xanh.

(Sáng Tạo, bộ mới, Saigon,
hay Thế Kỷ 20, không nhớ số nào)

Sưu tập của Nguyễn Đăng Thường

 

XUÂN MỚI

Một vầng trăng vẫn sáng
Như loài chim vẫn hót
Như đoá hoa lại nở
Và mùa Xuân lại tới
Thằng cháu nhìn ông; cười:
“Đôi mắt ông đã cũ,
Như hết thảy loài người.”

1999
Lưu trữ của THT

 

Quang Dũng
ĐÊM BẠCH HẠC

Đêm nay đêm Bạch Hạc
Ta tạt vào nhà ai
Nghe song Lô cuốn nước
Dềnh lên một đêm dài
Sáng mai rồi tiễn biệt
Tóc đẹp dường bâng khuâng
Một đêm dài để nhớ
Những người xa vô cùng
Mái nhà đêm Bạch Hạc
Có nhớ người đi không?

 

HẠC TRẮNG

Rẽ vào thôn Bạch hạc
Tìm lại một đêm dài
Nước song Lô vẫn cuốn
Nhà cũ chẳng còn ai.

Lầu cao làn mây trắng
Hạc vàng nhớ chuyện xưa
Có ai mà giã biệt
Còn ai để tiễn đưa?

Thái Tuấn 2005

Lưu trữ của THT

 

 

 

Last modified on 09/28/2007 6:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUC LUC