VĨNH BIỆT MỘT CON NGƯỜI RẤT NGƯỜI

La Toàn Vinh

 

 
 

 

 

 

 

mm

Tống Biệt Hành

 

Đêm nay, ngồi bên cạnh chiếc máy computer,  giây phút lặng yên bỗng gợi về... Tôi còn nhớ, lần đó trong giữa thập niên 90, Họa sỹ Thái Tuấn có ghé thăm Montréal, cùng với người vợ đã từng theo ông như màu với cọ, cùng chia xẽ những đam mê như đã trót sinh ra,  với dáng dấp bình dị lạ thường, cũng như trong đối thoại, tiên sinh đã chinh phục được rất nhiều người, liền với tài biện luận lưu loát, trân trọng, chừng mực... Thực ra ở chúng tôi, tuổi đời quá nhỏ bé đối với người, nhưng ông vẫn không có khoảng cách giữa hai thế hệ, ngược lại, rất hòa đồng và yêu thương mọi người như tình một đồng nghiệp...

Lần ấy Họa sỹ có trưng bày một số tranh sơn dầu, theo tôi; những thứ ấy rất là THÁI TUẤN, vì từ khi còn là sinh viên Mỹ Thuật Sài-Gòn tôi vẫn biết ông trên báo chí, nhất là những bài viết trong Câu Chuyện Hội Họa, sau đó, có xem nhiều tranh, nó vẫn bàng bạc một phong cách cá biệt, không  nhầm lẫn với một ai, những họa sỹ nào cùng thời với ông, cùng thể hiện sắc thái Figuratif. Lần đó, mọi người cùng nhau thảo luận, chia sẻ với nhau trong cuộc sống đầy màu sắc.

Liền hôm sau, Họa sỹ Nguyễn Tài cùng phu nhân, HS Thái Tuấn cùng "Bà nhà" của ngài, và tôi ghé  dùng cơm, phở tại quán Hoài Hương trên đường Victoria. Lần này, thì ông lại còn thân mật hơn qua những đối thoại. Suốt cả buổi hàn huyên tâm sự, ông vẫn chú tâm vào sự phát triển của giới trẻ chúng tôi, ông trân trọng từng người một, thỉnh thoảng ông yên lặng, nhìn lên khoảng không và nói một cách chân thành" Chính Trị nó làm Anh Em nghệ sỹ mình chia làm hai phe..."

Rồi những giây phút gặp gỡ đó lại qua đi, tôi trình bày với ông về bao dự án nghệ thuật của mình, ông vẫn khuyên tôi, nên cố gắng tiếp tục thêm nhiều, nhớ lần chia tay đầy kỷ niệm ấy, bà vợ ông có nói "dù thế nào, cũng phãi lấy vợ đi chớ"??? Tôi khẽ cười nhẹ và nhớ lại một người bạn đã nói: "vâng!!! nếu như  không ngại con vợ, nó kéo hai tay tôi, xuống tận đầu gối"...Luôn trong tháng bảy vừa qua, được dip, kể chuyện về Thái-Tuấn trong lúc xum họp với bè tại Sài-Gòn.

Thời gian đã qua rất nhanh, bao dự án của tôi vẫn còn là dự án, mà người chiêm ngưỡng đã ra đi mãi mãi, Tôi chân thành kính phục, một bậc đàn anh hiếm có trong cuộc sống sáng tạo của chúng tôi.


Montréal 09-2007

 

 

 

 

Last modified on 10/08/2007 8:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUC LUC