
Phố Xưa
Lưu trữ của THT
MƯA PHỐ KỲ ĐỒNG NHỚ TRANH THÁI TUẤN
Góc phố hẩm hư hư lá hú
Gió trăm năm cào cấu nắng đêm xưa
Màu nét thở áo tơi co ro chiều cánh đồng Bắc Việt
Mắt tro xa lạnh ướt chân môi
Mắt tro qua run mật ngày mới rót
Không núi mây ngờ mưa tắt khôn nguôi
Giả cho tranh nụ cười của khói
Giả sông đồi cõi thật chông chênh
Ta giữ lại chút Thơ, chút Người của Họa
Sắc xanh hoa mờ lạ nhớ quên.
Sàigòn 1985
ĐÊM CHONG ĐÈN ĐỌC THƯ NGƯỜI HỌA SĨ GỬI TỪ ORLEANS
Sơn dầu và khói thuốc
Nụ cười tóc trắng
Ôi, mắt biếc trôi mênh mông đâu?
Trong khuya xưa tiếng đàn lẻ vướng trên làn môi hạt sương non
Vuốt một chòm mây ngoài ngày người nghệ sĩ nghe thánh thót giấc mơ quá khứ
Dẫm lên tuyết bạc, quẩn quanh người, quẩn quanh ta vệt mờ núi cũ
Con chim sâu gọi mùa xương rồng
Lời ca buốt
Gió run tím
Ngậm cành gai cổ tích thoảng hoài thời thơ ấu qua
Nơi góc biển
Người ngư phủ già khua mái thuyền chiều lênh đênh sóng hát
Tần ngần điểm một màu mưa, cánh gió... xó quê lam, trăng phố, Paris thu có nhớ chăng ta tiếng thở dài mơ hồ rêu
Ném nụ mầm vào bếp lửa, soi ánh nến thầm hỏi về đời tro tàn
Tạ ơn
Tạ ơn chân dung người họa sĩ miền Orleans.
Bataan, March 89
Last modified on 09/28/2007 – 6:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUC LUC