NHÀ THƠ  NGUYỄN PHAN THỊNH VỀ CÕI BÌNH AN

Linh Vũ

 

 
 


 

 

Nhận tin người bạn vừa ra đi sáng nay, tim tôi đau nhói, phổi tôi như nghẽn dòng hơi thở, và nước mắt bất chợt tuôn trào. Tôi kêu lên: Anh chết thât ư! Sao mau quá vậy?. Mới một tháng trước đây tôi và anh cùng tham gia chuyến công tác từ thiện miền Trung. Những kỷ niệm còn nằm yên trong trí nhớ, bài tường thuật chuyến đi chưa ráo mực, hình ảnh chưa in trên giấy, thước Video chưa hoàn tất và mọi người chưa kịp nói lời cám ơn lòng nhân hậu của anh thì anh đã vội bỏ chúng tôi ra đi. Anh Nguyễn Phan Thịnh thân mến, hôm nhận tin anh ra đi lòng tôi chùng xuống với một nỗi buồn khó tả, ngôn ngữ như điếng câm, không nói nổi lời thương tiếc để chia sẻ với vợ con anh. Tôi buồn, những người bạn của anh đang buồn, moị người đang nghĩ về anh. Tất cả sẽ cầu nguyện cho anh trên đường trở về nơi vùng số kiếp, một chỗ vĩnh hằng mãi mãi bình an.

Một tháng làm việc ngắn ngủi với anh nơi quê nhà, anh đã để lại cho mọi người nhiều kỷ niệm và những nụ cười hồn nhiên như chưa bao giờ biết đau khổ. Tình bạn giữa tôi và anh hơn bốn mươi năm, đủ dài để mình khóc cho nhau. Đủ buồn vui để vẽ lại bức tranh của cuộc đời hư cấu, đủ ngậm ngùi trên những vết tích của chiến tranh. Tôi nhớ năm xưa gặp anh trên núi đồi Trung Nguyên, trên phố núi cao, trên sân trường miền duyên hải với những tà aó trắng thân quen mà cuối đời khi gặp laị vẫn còn nhắc đến trong niềm thương mến. Những quả đạn soi sáng ngồi nhìn nhau trên pháo đài tác xạ ở Komtum, Pleiku, TPB như đang hiện ra trước mắt và những ly cà phê đen đắng ở Sài Gòn trong ngày đổi tên, thay chủ như còn chát đắng trên môi.

Đã hơn ba mươi năm tôi gặp laị anh, chuyện buồn vui, khổ đau trắng dài như những sợi bạc. Anh kể tôi nghe những oan khiên của cuộc sống sau hơn ba mươi năm làm kiếp đọa đày trên chính quê hương mình. Chuyện đổi đời, chuyên áo cơm, chuyện tình buồn, chuyện quân ngũ, chuyện cây bút, quyển sách, chuyện học trò, lớp học và nhất là chuyện huyền thọai đời người VN chưa bao giờ có trong lịch sử dân tộc. Chính vì thế mà mãi đến đầu năm 2007 anh mới chính thức trở thành công dân trên chính quê hương mình. Tôi với anh quen nhau khá lâu, nhưng hơn ba mươi năm chỉ gặp nhau trên những bài thơ, bài báo và những trang web Văn Học Nghệ Thuật mỗi ngày. Khi gặp lại nhau, vui mừng, buồn tủi và bao điều chưa nói hết thì anh đã vĩnh viễn ra đi.

Anh Nguyễn Phan Thịnh thân mến, bây giờ anh đang ở trên cao, anh hãy nhìn tôi khóc đây, anh là một người bạn văn nghệ không bao giờ đổi thay màu mực, không bẻ cong những điều anh muốn nói. Anh đứng thẳng, anh bước đi và đi mãi trong lòng các thi hữu và các bạn đọc bốn phương. Nơi đó anh cho tôi niềm tin kính và nhiều kỷ niệm trân quí không thể nhạt phai.

Những ngày sau cùng gặp anh, vẫn Nguyễn Phan Thịnh năm xưa, vẫn thói quen ly cà phê đen mỗi khi thức dậy, vẫn uống say để đọc thơ bạn bè, vẫn rít hằng chục điếu thuốc để thả tình bay theo khói. Tôi gặp lại anh đầu năm 2007, anh cùng tôi và nhóm bạn trẻ thực hiện chuyến đi làm từ thiện ở miền Trung. Anh gầy ốm và già đi rất nhiều, nhưng vẫn vui cười, xông xáo ngược xuôi trong những vùng xa. Anh rán hết sức mình bồng bế từng cụ già bệnh tật trên đôi tay gầy yếu của mình, anh thăm hỏi, phân phát từng chai nước, từng gói quà nhỏ đến người nghèo khó. Trong những ngày làm việc mệt nhọc anh tâm sự với tôi: “Đây là lần đầu tiên trong đời, tôi có cơ hội đi làm từ thiện giúp đỡ những người nghèo và người khiếm thị. Đó cũng là điều tâm niệm và niềm ước mơ duy nhất mà tôi mong mỏi, nhưng số phận tôi nghèo quá, nghèo hơn cả những người nghèo, cho nên sự chia sẻ của tôi với họ từ bao lâu nay chỉ là những giọt nước mắt cảm thông, đồng điệu rơi âm thầm trong buồng tim khô cứng mà thôi, hôm nay chính tay tôi cầm những món quà trao tận tay mọi người cùng cảnh ngộ như tôi... Tôi sung sướng quá và sau lời nói đó tôi nhìn thấy hai dòng nước mắt của anh rơi xuống trên đôi gò má đen nám của anh.... Và trong niềm cảm động đó anh đã viết bài “Bao gạo50 ký” để tặng tôi thật cảm động, đây là những dòng chữ cuối cùng anh viết cho tôi.

Một kỷ niệm khác, hôm nay nhớ lại làm tôi rơi lệ. Tôi chưa kịp nói lời cám ơn anh đã cho tôi những ngày xuân 2006 ấm áp sau hơn ba mươi năm về lại quê hương. Tôi đến nhà anh ngày tất niên, trong bầu không khí ấm áp của một gia đình đoàn tụ, với thời gian bát hương, bàn thờ khói hương tiễn chào năm cũ, đón rước Tổ Tiên trở về. Gia đình anh sống khiêm nhượng trong khu lao động vùng Phú Thọ Hòa, Quận Tân Phú. Thêm một kỷ niệm nữa với anh mà có lẽ suốt đời tôi không bao giờ quên được. Sau buổi cơm trưa anh bảo tôi nằm nghỉ lưng một lúc cho khoẻ, tôi liếc mắt nhìn quanh như tìm kiếm một điều gì đó. Anh hiểu ý, liền xoay qua kéo chiếc màn che sát gần bàn viết nói rất tự nhiên: Anh nằm đây với tôi, giường nan tre nằm không thấm mồ hôi, chữa được bệnh đau lưng. Tôi ngoan ngoãn nghe lời anh đặt lưng nằm xuống. Hai anh em tâm sự liên miên chẳng làm sao ngủ được, nhất là tôi đâu quen giấc ngủ trưa cho nên cứ huyên thuyên chuyện này qua chuyện khác. Thoáng một lúc tôi giật mình nhìn quanh, mới biết đây là tổ ấm cuả vợ chồng Thịnh, trong nhà chỉ có chiếc giuờng này là tươm tất nhất, hôm nay chị Thịnh phải nhường cho khách nghỉ lưng. Tôi cảm động quá, tôi nghỉ rằng vợ Thịnh phải đi ra ngoài hay tìm một góc nào đó ngồi nghỉ trong khi trời nóng như thiêu đốt. Tình bạn đối xử như thế làm sao tôi cầm được nước mắt.

Một ngày cuối năm tuy ngắn ngủi nhưng vợ chồng Thịnh và con cái anh đã cho tôi một niềm vui, một hạnh phúc gia đình mà đã hơn bao năm tôi ước ao tìm kiếm. Mặc dù tôi muốn nán lại để hưởng ké những giây phút đó, nhưng thời gian cuối năm gia đình nào cũng đều bận rộn, tôi nhờ Thịnh chở tôi trở về lại khách sạn và đêm đó tôi đón Giao Thừa trong gian phòng vắng vẻ của khách sạn và cũng đêm đó tôi thấy sự thấm thía của cô đơn và nỗi buồn lạc lõng trên quê hương mình. Nghĩ ra anh Thịnh vẫn còn ít nhiều hạnh phúc giữ lại, anh có người vợ quá đảm đang, người đàn bà đầy tình yêu thương và sự cảm thông với chồng, con qua mọi hoàn cảnh oan khiên của vận nước. Gia đình anh chị Nguyễn Phan Thịnh rất đơn sơ, không khá giả nhưng trong ánh mắt mọi người luôn đầy ấp tình yêu thương, nhân ái.

Anh Nguyễn Phan Thịnh thân quí, tôi và bạn bè sẽ hợp lời cầu nguyện cho anh.  Anh sẽ không cô đơn, mọi người đều thương nhớ anh, bạn bè ai cũng còn giữ lại nhiều kỷ niệm đẹp của anh. Hiện giờ anh đang nằm yên trong chiếc quan tài không được hân hạnh phủ màu cờ Tổ Quốc, nhưng anh được phủ tấm lòng bạn bè và thân nhân với cả tình yêu thương anh. Đêm nay tôi uống rượu một mình để chào biệt anh làn cuối. Chúng mình không còn dịp đốt cho nhau điếu thuốc hiệu Basto, Captan, Ruby, Quân Tiếp Vụ, Hero, ba số 555 và loại Sài Gòn với bao màu vàng mà anh cho là thơm nhất. Bờ biển Nha Trang sẽ không còn gót chân anh trở laị, tấm hình anh chụp cho tôi trên biển cả mênh mông trong buổi bình minh với những câu chúc tốt lành, hôm nay đã làm tim tôi đau nhói. Tôi nghe lời anh tâm sự, tôi quyết tâm thực hiện lời anh cầu chúc và hôm nay tôi tìm được hạnh phúc, tôi chưa kịp nói với anh điều đó thì anh đã ra đi.

Anh là người bạn sống rất chí tình với bạn bè, anh dễ thông cảm, nhưng có một điều đến hôm nay tôi vẫn còn hối hận, đã làm anh buồn, tôi từ chối chuyến đi cùng anh về Phan Rang thăm vài người bạn Văn Nghệ. Hôm đó tôi thấy trong ánh mắt anh không vui lắm khi đưa anh ra bến xe đò, tôi cố gắng phân trần để anh thông cảm. Trong thời gian đứng chờ xe, anh móc trong túi xách tay nửa chai rượu Tây còn lại của đêm hôm trước nói với tôi: Lâu quá không có dịp đãi bạn uống rượu, chúng nó là bạn thân tình, ơn nghiã cả. Bao nhiêu rượu đây cũng đủ say rồi, mình say vì bạn bè nhiều hơn. Rất tiết không có bạn hiền tung hứng ngâm thơ nửa đêm cho trời đất nghe. Laị một lần nữa anh làm tôi cảm động. Hôm nay nghĩ lại tôi cảm thấy uổng tiếc quá, tôi hối hận vì không biết đó là những tháng ngày ngắn ngủi của anh, là buổi họp mặt bạn bè sau chót để anh nói lời chia tay vĩnh viễn.

Hôm nay anh ra đi, hồn anh sẽ tan trong trời đất, anh sẽ nghe tôi đọc thơ của anh, của bạn bè vi vu trong trời đất. Tập thơ “Tình Ca Mưa” anh vừa tặng tôi chưa ráo mực, bút ký trong tập “ Tiền Vệ” vẫn còn đó chưa quá chín mươi ngày. Hoàng Ngọc Diệp còn đợi anh một chầu rượu. Tôi chưa kịp ngâm bốn câu thơ trong tập “Tình Ca Mưa”của anh với chất giọng khàn khàn mà anh thường gật gù khen “hay đấy”:

đoá hoa nở trong đêm bên bờ dậu
chờ ai e ấp thở hương trinh
em có thể suốt đời không hiểu
chỉ tình yêu làm hoa nở một mình

Thật ra tôi còn nhiều..nhiều kỷ niệm về anh nhưng làm sao nói hết được bằng giấy mực những cảm tình đặc biệt của nhau. Tôi xin tạm dừng ở đây nhường lại bạn bè nói lời thương tiếc cùng anh. Tiện đây tôi xin phép được nhắc qua một vài hiểu biết riêng tư về cá nhân anh để bạn bè cùng chia sẻ.

Nguyễn Phan Thịnh sinh năm 1943 tại Hà Nam, trước năm 75 anh là một giáo sư dạy ở Phan Rang, động viên vào binh chủng Pháo Binh QLVNCH cấp bậc sau cùng là Trung Uý, du học Hoa Kỳ khoá Radar, sau khi về làm huấn luyện viên trường PBQLVNCH, sau một thời gian ngắn giải ngũ về dạy học lại. Thời gian sau cùng 2005/2006/2007 dạy Anh Ngữ tại một vài trường ở Sài Gòn và dịch thuật.

Trước năm 75 cộng tác rất nhiều tạp chí với nhiều bộ môn: Thơ, Truyện, Dịch thuật ở Mai, Tiểu Thuyết Tuần San, Văn, Văn Học, Vấn Đề, Bách Khoa.

Sau năm 75 với Mỹ Thuật Thời Nay, Trí Thức, Văn Nghệ Thành Phố, HCM, Thế Giới Mới, Kiến Thức Ngày Nay, Văn Uyển, Văn Chương.

Ở Hải ngoại với Tạp Chí Thơ, Văn Học, Hợp Lưu, Khởi Hành, Thư Quán Bản Thảo, Tiền Vệ, Talawas, Wordbridge Magazine, The Writers Post (www.thewriterspost.net), Câu Lạc Bộ Thơ tân Hình Thức (www.thotanhinhthuc.org)...

Tác phẩm đã xuất bản: “Hư Ngôn”, Thơ, Typo, Huế,1969 – “Mơ một sáng mai hồng”, Thơ, Roneo, Phan Rang1/1975 – “ Lãng Mạn Đời Trăng” thơ in chung nxb, Mũi Cà Mau 1989. Năm 2002 thi tập “Tình Ca Mưa” nhà xuất bản Thanh Niên.

Những bút hiệu khác: Thăng Trầm, Nguyễn Phan, Sơn Ca, Quyên Quyên..v.v
Thơ sẽ in: “Thơ viết trên vách lửa”. “Suối ở đầu non”.

Tôi vừa viết xong về một nhà Văn, nhà Thơ, một người bạn, một chiến hữu Nguyễn Phan Thịnh, đồng hồ đã chỉ 2:30. Ngoài trời thật yên tĩnh, gió vẫn thổi lạnh mỗi đêm, mùa xuân vùng Tây Bắc vẫn về trong trời đất, giòng đời vẫn trôi qua đều đặn và tôi có một người bạn thân quí đã âm thầm ra đi vĩnh viễn. Tôi cầu nguyện ơn trên và tôi biết chắc rằng anh sẽ về một thế giới bình an, không khổ đau, không hận thù, không lừa lọc, không ô trọc như ở cõi trần gian.

 

 

 

Last modified on 05/28/2007 11:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC