nói theo nhà phật thì
mọi vật đều vô tướng,
ngủ, rồi không dậy nữa
như anh diễm châu, tôi,
một trong số người dửng
dưng đi, mà rồi suốt
mấy ngày trời đứng, ngồi,
ở đâu mồm cũng cứ
lẩm nhẩm “như thế, biết
đâu lại hay cho ảnh.”
đương nhiên, bao giờ cũng
một số người buồn, một
số kẻ vui trong bụng
(sao không nhỉ.) liên tưởng
đến các lối dẫn trong
nghĩa địa, lúc nào cũng
thảm đạm và cái chết
ôi! thực kinh khủng, thì
khi ở trong số người
dửng dưng đi như thế,
tôi giải quyết được khá
nhiều bức xúc nơi nội
tại, tỷ dụ- tôi thấy,
ngủ, rồi không dậy nữa
như anh diễm châu, cả
mấy ngày trời, hễ chực
nghĩ tới anh đứng, ngồi
ở đâu cũng buộc mồm
lẩm nhẩm “mọi vật đều
vô tướng, biết đâu như
thế lại hay cho ảnh.”